⬅ Trước Tiếp ➡

“Gọi không?”
Hắn thật sự quá nguy hiểm, như một mồi lửa chỉ chờ bùng cháy lên vậy.
“Anh Kinh Thần...”
Trước mặt cô là bàn tay hắn, những đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay mạnh mẽ ấy. Cánh tay tựa vào cửa xe, cơ bắp cứng rắn như thép chạm vào người cô đến phát đaụ
“Ừ.”
Hắn giữ nguyên tư thế mập mờ ấy mà không hề nhúc nhích.
Tài xế bên ngoài đang hút thuốc cách đó không xa. Khi anh ta dụi tắt điếu thuốc rồi bước lên xe, Chu Kinh Thần lập tức rời khỏi cô như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.
Ánh nắng chiếu xiên qua cửa kính, phủ lên đôi vai rộng lớn của hắn. Chiếc áo sơ mi xám bạc lấp lánh, vẫn đẹp trai, nguy hiểm và quyến rũ như cũ.
Chu Kinh Thần đưa cô đến cửa công ty thực tập, từ cửa xe đưa ra một chiếc túi KELLY “Đừng trả lại nữa.”
Cô vừa nắm lấy quai túi, chiếc Hồng Kỳ L9 đã phóng đi, cuốn theo lớp bụi mờ.
Trình Hi hiểu rất rõ tính cách của Chu Kinh Thần. Những món quà hắn tặng, không ai có thể trả lại. Làm vậy chẳng khác gì xúc phạm hắn cả.
Huống chi, người có thể nhận quà từ hắn vốn đã ít. Nếu cô còn từ chối thì sẽ chẳng khác nào giả tạo, kiêu căng cả.
Cả cuối tuần, Trình Hi vùi đầu vào viết hồ sơ đấu thầụ
Tập đoàn mời thầu là công ty hàng không của Chu Kinh Thần, dự định sản xuất một lô linh kiện lớn với mức lợi nhuận ròng cực kỳ cao, trở thành miếng bánh béo bở mà mọi doanh nghiệp trong ngành đều thèm muốn.
Công ty thực tập của cô không có nhiều lợi thế nên khả năng thắng gần như bằng không.
Sáng thứ Hai, quản lý đứng chặn ở cửa để thu hồ sơ, yêu cầu mỗi nhân viên chính thức và thực tập đều phải nộp một bản “Có 16 doanh nghiệp tham gia đấu thầu, chúng ta xếp thứ 8 về năng lực tổng hợp.”
“Thế thì còn tranh giành làm gì...”
“Trừ phi bảy công ty đầu tiên đồng loạt phá sản...”
Đồng nghiệp tụ tập lại và bắt đầu phàn nàn.
"Thử tạo chút quan hệ xem " Một đồng nghiệp nam bày mưu “Ai quen với lãnh đạo cấp cao của công ty Bắc Hàng không? Dùng mỹ nhân kế, mỹ nam kế cũng đáng mà, hy sinh vì công ty thôi "
"Thế mấy người không nghe danh tiếng của kỹ sư trưởng ở Bắc Hàng à?" Quản lý gõ nhịp lên bàn, giọng dõng dạc nói “Đám lãnh đạo cấp cao đó ăn cơm dưới tay ngài ấy, ai dám mở cửa hậu chứ?"
Trình Hi chẳng quan tâm, lặng lẽ ngồi ở góc bàn làm việc ăn sáng. Quản lý đột ngột gõ lên bàn cô “Ngày kia đi cùng tôi đến công ty Bắc Hàng. Có một doanh nghiệp tổ chức tiệc mời kỹ sư trưởng họ Chu, ngài ấy không từ chối. Biết đâu ngài ấy nể mặt, gặp trực tiếp bàn bạc thì có hy vọng hơn."
Cô suýt nghẹn, lúng túng đáp "Em chưa từng tham gia mấy buổi tiệc xã giao như vậy..."
"Đây là cơ hội rèn luyện ở môi trường làm việc Thực tập sinh còn tranh nhau để đi đấy " Quản lý nói xong thì vội vã bỏ đi.
Đồng nghiệp lập tức ùa đến vây quanh Trình Hi.
"Bà chị đàn ông đó lại muốn đưa cô đi gặp kỹ sư trưởng Chu ăn cơm à?"
"Đàn ông" là biệt danh của quản lý.


⬅ Trước Tiếp ➡