Đây là lý do tại sao "Đồng Bắc Bắc" không muốn kết hôn với người này, đúng là cặn bã, đối với Đồng Bắc Bắc, một cô gái vừa tròn 20 tuổi, còn chưa trải nghiệm về tình yêụ Cô mong muốn có một tình yêu đơn giản và đẹp đẽ, không phải chỉ vì đến tuổi, mà phải kết hôn với một người đàn ông xa lạ, thậm chí cô còn vô cùng chán ghét người đàn ông này.
Đồng Bắc Bắc dừng một chút, lãnh đạm đáp, "Ừ".
Chu Thịnh cười khẽ một tiếng, tiếng cười có chút ngả ngớn, làm người khác không chịu nổi.
"Không muốn gả cho tôi?" Chu Thịnh hơi tiến tới gần cô, giọng nói lướt qua tai cô, một trận tê dại.
Nếu không phải Đồng Bắc Bắc kiềm chế tốt, đảm bảo sẽ bị người đàn ông trước mặt làm đỏ mặt, tim đập thình thịch, cô quay mặt sang chỗ khác, không muốn nhìn thấy khuôn mặt đáng ăn đòn này.
"Anh nói xem?" Cô im lặng, "Bất kể tôi có đồng ý hay không, cuối cùng kết quả không phải đều giống nhau sao?"
Nghe vậy, Chu Thịnh nhướng mày, có chút ngạc nhiên không nghĩ cô sẽ phản bác mình như vậy, nếu anh nhớ không lầm, cô gái này gọi là Đồng Bắc Bắc, khi nhìn thấy mình, đôi mắt cô hiện lên tia chán ghét, nói chuyện với cô, căn bản Chu Thịnh nói mười câu, cô đáp lại một câụ
Đây là lần đầu tiên, cô phản bác lời nói của Chu Thịnh, dường như bây giờ Chu Thịnh cảm thấy cô mạnh mẽ hơn một chút. Chu Thịnh nheo mắt, nhìn chằm chằm khuôn mặt của cô, khẽ cười, "Cô nói đúng."
Anh dừng lại một chút, nhắc nhở một câu, "Cho nên không cần làm chuyện ngu ngốc. Dù sao kết quả cũng giống nhau thôi."
Đồng Bắc Bắc "....."
Nếu không phải cô lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, đã biết kiềm chế sắc mặt của mình, bằng không thật sự muốn cho người đàn ông trước mặt này một ánh mắt xem thường.
Cô cười nhạt, không nói gì.
Cười nhạt thực sự rất hợp với Đồng Bắc Bắc cô, Chu Thịnh nhìn hai mắt cô một lúc, liền thu người về, ngồi xuống cái ghế cạnh giường,
"Buổi trưa muốn ăn gì?"
"Không muốn ăn cái gì."
Chu Thịnh nhướng mày, liếc cô nhắc nhở một câu, "Vậy uống thuốc đi."
Đồng Bắc Bắc "???" Uống thuốc???? Cô quay đầu trừng Chu thịnh, nghẹn đỏ mặt, trong miệng muốn nói anh mới cần uống thuốc, nhưng mà làm thế nào cũng không nói ra được.
Chu Thịnh cười nhẹ ra tiếng, nhìn dáng vẻ hiện tại của cô, cong cong môi, "Như vậy sinh động hơn nhiềụ"
Đồng Bắc Bắc nghẹn lời, tiếp tục nhắm mắt ngủ.
Cô cũng không ngờ Chu Thịnh lại nhiều lời như vậy, với tình huống hiện tại, cô vẫn nên nói ít, lỡ bị Chu Thịnh nhìn ra điều gì, cô cũng không dễ dàng giải thích.
Tính cách của nguyên chủ, cùng với tính cách của cô không giống nhaụ
Đồng Bắc Bắc trầm mặt, về phần Chu Thịnh, sau khi nhìn chằm chằm người đang nằm trên giường, anh cười nhạo chính mình, không nói chuyện nữa. Bên trong phòng bệnh, cả hai không hẹn cùng giữ im lặng.
Cho đến lúc, có người mang theo đồ vào, trong phòng bệnh mới xem như náo nhiệt lên một chút.
"Chu tổng, cơm trưa tới rồi."
Chu Thịnh ngừng lại, nhìn về phía phát ra tiếng động, nhíu nhíu mày, "Nhỏ giọng một chút."
Người mới tới vội vàng đáp, nhỏ giọng nói "Vâng."
Trợ lý đem đồ vật để trên bàn, chuẩn bị rời đi, còn chưa kịp đi, Đồng Bắc Bắc liền mở mắt ra, nhìn về người vừa tới.
"Đồng tiểu thư."
Đồng Bắc Bắc im lặng, thấp giọng ừ một tiếng, "Xin chào."
Trợ lý dừng một chút, hướng Chu Thịnh nói, "Chu tổng, tôi ra ngoài trước, có việc gì thì kêu tôi."
"Cút đi."
Trợ lý không ngừng đáp vội, "Được."
Đồng Bắc Bắc "....."
Đây là tình huống gì?? Vì sao cô lại thấy Chu Thịnh hơi khác với trong ký ức của "Đồng Bắc Bắc"."
Chu Thịnh ngướng mày nhìn cô, "Thế nào, không quen biết người đáng ghét trước mặt này à?"
Đồng Bắc Bắc nghẹn họng, có chút bất đắc dĩ, "Không có."
"Lại đây ăn một chút đi, nếu muốn nhanh khỏi, chăm sóc sức khỏe mình cho tốt.
"Ừ."
Cuộc đối thoại của hia người, buồn tẻ nhạt nhẽo.