⬅ Trước Tiếp ➡
Chị ta khống chế Thịnh Kiều nhiều năm như vậy, quen nhìn thấy bộ dáng cúi đầu vâng vâng dạ dạ của cô, hôm nay Thịnh Kiều bất chợt phản kháng, chị ta chỉ nghĩ áp lực gần đây quá lớn khiến cô nhất thời bùng nổ. 
Chờ Thịnh Kiều bình tĩnh lại sẽ khóc lóc cầu xin chị ta. 
Nhưng khi cửa phòng mở ra, thấy cô gái đứng thẳng tắp sau cửa, cong miệng mỉm cười, ánh mắt bình tĩnh, khi nhìn về phía chị ta cũng không hề sợ hãi. 
Cao Mỹ Linh sửng sốt một chút, Thịnh Kiều cười rộ lên: "Chị Cao, vào đi." 
Không phải cô muốn đồng quy vu tận với chị ta chứ? Cao Mỹ Linh có chút lo lắng.
Trên bàn đã pha sẵn hai tách trà, Thịnh Kiều ngồi ở một bên sofa, duỗi tay mời: "Chị Cao, mời ngồi." 
Thịnh Kiều chủ động khiến Cao Mỹ Linh cảm thấy rất kỳ quái, nỗ lực áp xuống cảm giác khó chịu này, ngồi xuống sofa, khí thế cầm quyền chủ đạo về: "Tiểu Kiều, gần đây chắc em rất thiếu tiền?" 
Thịnh Kiều mỉm cười nhìn chị ta, không nói lời nào. 
Cao Mỹ Linh từ trong giỏ lấy ra một túi văn kiện hơi phồng, "Tiền này em cầm đi, xem như chị cho em." 
Thịnh Kiều nhận túi mở ra, hai mắt nhìn: "Hai vạn?" Cô ném túi văn kiện lên bàn trà: "Chị Cao, chị đang đuổi ăn mày sao?" 
2
Cao Mỹ Linh nhíu mày: "Tiểu Kiều, lời này của em có ý gì?"
Thịnh Kiều vỗ vỗ tay lên phần hợp đồng đã kí, "Gần đây tôi bỗng tỉnh táo lại. Chị Cao, khoản tiền nhận được này không có lời nha, mỗi năm tôi có thể kiếm bao nhiêu tiền cho công ty, trong lòng các người đều hiểu rõ. Tiền lương mỗi tháng hai vạn, có phải có chút khi dễ người không?" 
Cao Mỹ Linh nhìn chằm chằm cô một lát, không nhịn được mà cười ra tiếng: "Tiểu Kiều, hợp đồng này cũng không phải là chị ấn đầu bắt em kí." Chị ta nghiêng người về trước, hơi cúi người: "Đây là do chính em cầu xin chị để kí." 
Trong lòng Thịnh Kiều lộp bộp một cái. 
Cao Mỹ Linh cười nhìn cô: "Bây giờ nói chuyện khi dễ, có phải hơi muộn rồi không?" 
Thịnh Kiều thầm nhắc nhở mình không được hoảng loạn. Cô không có ký ức của nguyên chủ, chỉ có thể nói lời khách sáo, tìm ra nguyên nhân nguyên chủ kí phần hiệp ước bất bình đẳng này mới có tìm được biện pháp giải quyết. 
"Tuổi trẻ không hiểu chuyện, bị các người lừa, tôi nhận. Nhưng mà chị Cao, nếu tôi công bố phần hiệp ước này ra ngoài, chị cảm thấy dư luận sẽ nghiêng về phía nào?" Thấy sắc mặt Cao Mỹ Linh trầm xuống một chút, Thịnh Kiều càng cười câu người: "Ai sẽ dám kí hợp đồng với Tinh Diệu, ai dám làm nghệ sĩ dưới quyền của chị? Tôi thảm như vậy, sống mệt chết mệt làm công cho công ty, suýt bị công ty ép chết, còn bộ phim tiết mục nào dám mời tôi?" 
"Thịnh Kiều!" 
Cô buồn bã thở dài: "Hà tất phải lưỡng bại câu thương như vậy." 
Cao Mỹ Linh giận đến cười lạnh: "Thịnh Kiều, cô cho rằng làm như vậy, cô còn có thể ở lại giới giải trí này sao?" 
Thịnh Kiều buông tay: "Cùng lắm thì không làm minh tinh nữa. Thế giới lớn như vậy, tôi có thể bị chết đói sao?" 
Cao Mỹ Linh bình tĩnh nhìn cô, trên mặt Thịnh Kiều là ý cười không sao cả, hoàn toàn không giống như nói đùa. Hai người giằng co nửa ngày, Cao Mỹ Linh đột nhiên cười lên. 
⬅ Trước Tiếp ➡