⬅ Trước Tiếp ➡
Những hình ảnh trong quá khứ lần lượt hiện lên trong tâm trí cô, trái tim cô đau nhói. Một lúc lâu sau, Hinh Nhã đứng dậy, một lần nữa trèo lên cây đa này. Cô nhớ, đã có nhiều lần cô bắt gặp Ôn Đông nhìn chằm chằm vào ngọn cây này mà không nhúc nhích. Cây đa này có một câu chuyện, Hinh Nhã gần như có thể khẳng định nhân vật nữ chính trong câu chuyện đó chắc chắn là Hinh Khả.
Thở hổn hển trèo đến cành cây, Hinh Nhã khó khăn đưa tay ra, sau nhiều lần cố gắng cuối cùng cô cũng với tới được dải lụa đỏ đó. Cầm trên tay, Hinh Nhã thấp thỏm mở nó ra. Bất ngờ, cô thấy bên trong viết rằng
"Hinh Khả yêu dấu, anh sẽ yêu em cả đời. Ôn Đông"
Yêu dấụ..
Yêu em...
Cả đời...
Những từ này, từng lần một đâm xuyên vào tim Hinh Nhã.
Năm cô bốn tuổi, cha mẹ cô mất trong một vụ tai nạn xe hơi, chỉ còn lại chị gái, cô học cách tự chơi, tự ngoan. Cho đến khi gặp Ôn Đông, cô mới bắt đầu mơ tưởng một ngày nào đó mình cũng có thể trở thành "Tâm can" của ai đó, ai đó cũng có thể “yêu cô" "cả đời".
Mỗi lần gặp Kiều Mộng
cô lại vô cùng ngưỡng mộ. Kiều Mộng, cô gái được cưng chiều vô pháp vô thiên, chẳng cần làm gì, chỉ cần được yêu là đủ. Còn cô cũng muốn được cưng chiều, được yêụ Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là mơ ước xa vời. Mười lăm năm rồi, Hinh Nhã nghĩ có lẽ không thể nói là yêu, nhưng Ôn Đông có lẽ cũng thích cô. Nhưng sự thật thì sao, anh căn bản không quên được Hinh Khả. Anh vẫn yêu Hinh Khả, còn cô... Cô tưởng rằng những gì mình làm là biểu hiện của tình yêu, nhưng lại không tự hỏi người khác có muốn chấp nhận không?
Quả nhiên là tự chuốc lấy, đúng không?
Hinh Nhã che miệng, một lần nữa khóc nức nở.
Cô có hận, có oán thì thế nào, chẳng phải người đáng chết nhất chính là cô sao?
Lúc đó, Hinh Nhã đã nghĩ đến cái chết.
Người lái xe chở Ôn Đông là ông Hoàng, ông ấy đã gắn bó với gia đình nhà họ Ôn gần hai mươi năm. Ông ấy biết sáng nay Ôn Đông còn chưa ăn sáng, thấy anh sắp đến công ty, nghĩ nghĩ nói "Cậu chủ, cậu còn chưa ăn sáng."
Đầu Ôn Đông có chút đau, tối hôm qua uống chút rượu vào sau đó liền trực tiếp ngủ quên, hiện tại anh cảm thấy rấtkhó chịụ Bình thường, Hinh Nhã sẽ bưng canh giải rượu cho anh và giúp anh chuẩn bị nước tắm với tinh dầu thoải mái mà không cần anh phải nói gì. Cuối cùng có thể sẽ có massage huyệt hay gì đó. Dịch vụ này thật tuyệt vời nhưng suy cho cùng thì nó được thực hiện bằng tình yêu thương, phải không?
Tuy nhiên, rõ ràng hôm qua Hinh Nhã không có ở đây nên những việc này cũng không có ai làm. Làm sao những người được gọi là đầy tớ đó lại có thể quan tâm đến những chuyện nhỏ của chủ nhân như vậy được?
"Trực tiếp đến công ty." Ôn Đông trịnh trọng ra lệnh.
Chàng trai trẻ Ôn Đông vốn rấtdịu dàng và thanh lịch cho đến khi sự phản bội của Hinh Khả đã khiến anh ngày càng u ám. Sau này, sự chiều chuộng có chủ ý của Hinh Nhã dần dần khiến Ôn Đông vô thức hình thành nên một tính cách “sương mù”. Ôn Đông sẽ vô cùng cáu kỉnh khi xảy ra chuyện gì đó nếu không có người bên cạnh an ủi, Ôn Đông sẽ dễ nổi giận, cơn tức giận sẽ vô cùng ma͙nh mẽ. Ôn Đông bây giờ đã gần bốn mươi, lẽ ra anh đã ở cái độ tuổi điềm đạm, nhưng vì bị người khác chiều chuộng một cách tùy ý nên tính cách càng hung hãn hơn cả một cậu thiếu niên.
Ôn Đông tới công ty đã là mười giờ rưỡi, tɾong thang máy đã nhìn thấy Đường Duyệt. Đường Duyệt là bạn của Ôn Đông và là giám đốc tài chính của công ty anh.
⬅ Trước Tiếp ➡