⬅ Trước Tiếp ➡
"Quả nhiên là cô Hinh Nhã không có ở đây một ngày thì cậu chủ không tự tại rồi. Cho nên, cậu chủ vẫn nên nhanh chóng làm rõ danh phận cho cô Hinh Nhã đi. Nếu chẳng may để người đàn ông khác phát hiện ra ưu điểm của cô Hinh Nhã thì cậu chủ có hối hận cũng không kịp." Dì Quyên vội vàng trêu chọc.
"Dì Quyên " Ôn Đông tăng thêm ngữ khí để cảnh cáo.
"Biết rồi, cậu chủ." Dì Quyên bĩu môi, bất đắc dĩ đáp lại. Chỉ là miệng vẫn lẩm bẩm "Còn không phải là ăn chắc người ta rồi sao."
Lúc này, Tiểu Văn bưng sữa và trứng ốp la đến.
"Cậu chủ, ăn nhanh đi."
Ôn Đông cúi đầu nhìn, lập tức cảm thấy chán ăn. Sữa nổi bọt khiến anh khó chịụ Trứng ốp la càng không đồng đều, có chỗ đậm có chỗ nhạt, không vàng ươm giống như bình thường. Chưa kể, trên đó còn có dầu đang nổi lên. Ôn Đông nhìn đồng hồ, nói "Thôi, tôi ra ngoài ăn."
Ngay sau đó, anh đứng dậy, cầm cặp công văn đi làm.
Đợi Ôn Đông lên xe rời đi, dì Quyên mới quay lại hỏi những người bên dưới "Hôm nay ai nhìn thấy cô Hinh Nhã không?"
"Không ạ." Một người lắc đầụ
"Hôm qua khi anh Lý đến ăn tối, cô Hinh Nhã vẫn còn ở đây." Một người khác nói.
"Đúng vậy. Sau đó, cô Hinh Nhã còn nói sẽ dọn dẹp phòng làm việc cho cậu chủ."
"Cháu…biết." Tiểu Văn đột nhiên giơ tay lên yếu ớt, dì Quyên lập tức nhìn cô, Tiểu Văn cúi đầu, nhỏ giọng nói "Hôm qua lúc hơn 9 giờ tối, cô Hinh Nhã đã ra ngoài. Sau đó không thấy cô ấy về nhà nữa."
"Không về nữa ư? Cháu chắc chứ?" Dì Quyên lo lắng, sợ Hinh Nhã ra ngoài gặp chuyện không may.
"Vâng, cháu chắc chắn." Tiểu Văn gật đầụ
"Được rồi. Ta biết rồi, các con đi làm việc trước đi." Dì Quyên vẫy tay, để họ giải tán.
Bà lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Hinh Nhã, rất nhanh, điện thoại đã được nối máy.
"Cô Hinh Nhã, tôi là dì Quyên đây. Bây giờ cô đang ở đâu vậy? Cô không sao chứ?"
"Dì Quyên à, bây giờ con đang ở ngoài. Con không sao đâụ Dì đừng lo lắng, lát nữa con sẽ về... về ngay."
"Được. Vậy cô cẩn thận nhé."
"Vâng, tạm biệt dì Quyên."
Dì Quyên nhìn vào chiếc điện thoại trong tay, trong lòng đột nhiên có một linh cảm không lành.
Còn Hinh Nhã đầu dây bên kia cũng thấy mình thật nực cười, đã ba mươi tuổi rồi mà ngay cả một mái nhà cũng không có. Cô tưởng rằng mọi thứ cô có đều không phải là giả, thật nực cười.
Tối hôm qua chạy ra khỏi nhà họ Ôn, Hinh Nhã không đi xa. Người đàn ông đó cô đã yêu cả nửa đời, sao có thể nỡ lòng rời xa như vậy? Cô rất muốn giả vờ như không biết gì, rồi quay về ngôi nhà đó. Chỉ cần dựa vào hai cụ nhà họ Ôn, còn có MAX, Ôn Đông cũng không dám thật sự phụ bạc cô. Người ta đều nói tình yêu sẽ khiến chỉ số thông minh của con người giảm xuống, chính là tâm trạng như vậy, Hinh Nhã quyết định quay về, về "nhà".
Nhưng khi cô từng bước từng bước đi về, cô đột nhiên liếc thấy dải lụa đỏ trên cây đa trăm tuổi. Không hiểu sao, lòng Hinh Nhã chấn động, cô cởi giày cao gót từng bước từng bước trèo lên. Trèo đến một nửa, không cẩn thận nên ngã từ trên cây xuống. Lập tức, cô ngây người, cô sợ chân mình bị gãy mất. Từ nhỏ cô đã ngoan ngoãn, nhưng hôm nay lại là lần đầu tiên cô trèo cây trong suốt ba mươi năm. Đợi đến khi hai chân có thể cử động, Hinh Nhã ôm đầu gối, òa một tiếng, gục đầu khóc nức nở.
Cô tủi thân, cô đau lòng, cô không cam lòng...
Cô hận Ôn Đông, hận Hinh Khả, càng hận chính mình.
Đúng vậy, giống như Ôn Đông đã nói, chỉ là do cô tự mình đê tiện mà thôi. Từ đầu đến cuối, anh chưa từng nói yêu cô, thật ra, ngay cả đối xử như một người tình cũng chưa từng...
⬅ Trước Tiếp ➡