⬅ Trước Tiếp ➡
"Đây là ngọc bội của Vũ An Hầu, hắn là ai, nếu việc này kinh động thánh thượng, nhất định sẽ tra được trên đầu ngươi, ngươi là nha hoàn Đỗ gia chúng ta, Đỗ gia chúng ta chưa từng bạc đãi ngươi, ngươi lại muốn hại chúng ta sao?"
Dĩ Vân giương mắt nhìn Đỗ phu nhân, ánh mắt lộ ra kinh sắc "Phu nhân, Đỗ gia đối đãi với Dĩ Vân ân trọng như núi, Dĩ Vân chưa từng nghĩ tới việc làm hại Đỗ gia ”
Đỗ phu nhân tức giận đến rơi nước mắt "Ngươi lấy ngọc bội, chẳng khác gì Đỗ gia chúng ta lấy ngọc bội, Đỗ gia chúng ta trị gia không nghiêm, mới có thể xuất hiện nô tài như ngươi, nếu Hầu gia muốn trách tội, Đỗ gia chúng ta làm sao gánh vác được, chúng ta ưu đãi ngươi mấy năm nay, vậy mà lại bị ngươi hại chết ”
Đỗ lão gia tiến lên trấn an Đỗ phu nhân, sắc mặt ông ấy cũng không tốt lắm, chuyện này không tốt sẽ hủy hoại con đường làm quan của ông ấy.
Ông ấy là quân tử rất biết kiềm chế, chỉ nói "Ngươi mau nói thật, ngọc bội bị ngươi bán đi đâu, ta đi chuộc lại, thừa dịp sự tình còn có thể cứu vãn.”
Môi Dĩ Vân run rẩy.
Nàng cảm giác được cổ họng rất khô khốc, có rất nhiều chuyện muốn nói, nàng không phải là kẻ khinh người, nàng vẫn nhớ rõ ân tình của Đỗ gia, nàng càng muốn nói là, nàng không có trộm đồ.
Nhưng trời ạ, lời của một nô tỳ như nàng nói, chống lại được một câu nói của Hầu gia sao?
Trong lòng Đỗ Dĩ Vân cứng lại, nàng cũng đã từng là một tiểu thư, nếu như nàng không phải thân phận ti tiện như vậy, sẽ không có ai tin lời nàng sao?
Nàng ở bên cạnh hầu hạ Đỗ Như Nguyệt, có một loại ảo giác nàng cũng là tiểu thư, nhưng ảo giác chung quy vẫn là ảo giác, lời nàng nói căn bản không có trọng lượng, Sở Thừa An chỉ cần thả ra một câu là có thể giết chết nàng.
Đây là thân phận, đây cũng là ý trời.
Làm sao nàng lại không hiểu đây.
Dĩ Vân nhắm mắt lại, cho dù vậy, thắt lưng vẫn thẳng tắp, nàng có kiêu ngạo của nàng, cho nên giọng nói khàn khàn, nói "Lão gia, phu nhân, Dĩ Vân chưa từng thấy qua ngọc bội, cũng không trộm nó.”
Lúc này, ma ma ở một bên đứng ra, nói "Nha đầu này còn miệng cứng, coi như không biết đau, lão gia phu nhân, chuyện liên quan đến Đỗ gia, không thể để cho nàng ta hủy hoại Đỗ gia được, phải đánh nàng ta một trận, nàng ta mới có thể nghĩ rõ, nói ngọc bội ở đâu ”
Đỗ lão gia nhíu mày "Cái này..."
Đỗ phu nhân hung hăng nói "Người đâu, thượng hình ”
Hình phạt Đỗ gia, là một khối ván gỗ đen sì sì, trên ván gỗ có một ít khối sắt tròn nhô ra, nói là lang nha bổng cũng không quá đáng.
Gã sai vặt mang tới một cái ghế dài, bởi vì Đỗ gia quanh năm chưa từng dùng qua luật hình sự, nên trên băng ghế đều là bụi bặm, khi Dĩ Vân bị đè lên, quần áo toàn bộ bị bẩn, nàng không có cách nào giãy dụa, chỉ có thể trơ mắt nhìn gã sai vặt cầm lấy ván gỗ.
Hắn ta nhìn theo bóng lưng của Dĩ Vân “Phốc" một tiếng, toàn bộ khuôn mặt của Đỗ Dĩ Vân không còn huyết sắc.
Dĩ Vân nói trong đầu "À, ta sắp chết ngay tại chỗ rồi.”
Hệ thống "Ngươi giả vờ, ta che cho ngươi không còn cảm giác đau nữa rồi."
Dĩ Vân "Cảm ơn, yêu ngươi nha.”
Hệ thống "Buồn nôn.”
Đánh một ván như vậy, Đỗ lão gia ngoảnh mặt đi, không đành lòng nhìn, mà Đỗ phu nhân cũng giơ tay lên để gã sai vặt kia dừng lại và hỏi "Ngươi có chịu nói hay không?”
Đỗ Dĩ Vân thở ra một hơi, giọng nói run rẩy "Nô tỳ... Không... Ăn cắp.”
Ma ma kia nói "Là đánh không đủ tàn nhẫn, lại đánh ba mươi ván là được ”
Ba mươi ván này sẽ khiến Đỗ Dĩ Vân mất nửa cái mạng, ba mươi tấm ván lớn như vậy, Đỗ Dĩ Vân sợ là không chống đỡ nổi.
Đúng lúc này, bên ngoài sảnh đường truyền đến âm thanh ồn ào "Tiểu thư, người không thể đi vào ”
⬅ Trước Tiếp ➡