⬅ Trước Tiếp ➡
Một nha hoàn lấy đâu ra nhiều bạc như vậy? Cho dù Đỗ phủ có rộng rãi, thì nha hoàn cũng không thể có nhiều bạc như vậy.
Đỗ phu nhân vô cùng cẩn thận, trong nháy mắt bà ấy nghĩ đến Vũ An Hầu nói ngọc bội đáng giá năm sáu mươi lượng bạc, lúc này hỏi Đỗ Dĩ Vân "Những bạc này từ đâu ra? Sao ngươi lại có nhiều bạc như vậy?”
Đỗ Dĩ Vân nhìn chằm chằm vào tiền cứu mạng của mẹ Mỗ, trên mặt hiếm khi lộ ra thần sắc sốt ruột "Đây là số tiền nô tỳ kiếm được từ công việc thêu thùa ngày thường.”
Bọn nha hoàn là kẻ thù của nàng, bảy miệng tám lưỡi "Làm sao có thể, thêu tốt đến đâu, cũng chỉ bán được năm mươi văn, cho dù là ngươi thêu ngày đêm, cũng không thể kiếm được nhiều như vậy ”
"Đúng vậy, bán ngươi cũng không đáng giá nhiều như vậy."
"Trừ phi ngươi cầm cố thứ quý giá gì đó được."
Đủ loại chứng cứ đều chỉ về phía Đỗ Dĩ Vân, Đỗ phu nhân giơ tay lên để cho bọn nha hoàn yên tĩnh lại, bà ấy hỏi Đỗ Dĩ Vân "Có phải là ngươi lấy ngọc bội của Vũ An Hầu không?”
Sắc mặt Đỗ Dĩ Vân trắng bệch, nàng quỳ thẳng xuống, nói "Nô tỳ không lấy.”
Lúc này, Đỗ lão gia mới phục hồi lại tinh thần, ông ấy run rẩy ngón tay chỉ vào bạc trên mặt đất "Không phải ngươi lấy, thì chỗ bạc này từ đâu mà có?”
Đỗ Dĩ Vân im lặng.
Đỗ lão gia phất tay, để nha hoàn đang đứng đi xuống, hơn nữa nhỏ giọng phân phó "Giữ chặt miệng lại, đừng truyền ra ngoài, còn có, đừng để Như Nguyệt lại đây.”
Chờ sảnh đường chỉ còn lại lão gia phu nhân cùng một ma ma, Đỗ phu nhân vỗ bàn, cứng mặt "Ngươi mau nói thật ”
Đỗ Dĩ Vân làm công việc thêu, sống tiết kiệm quả thật có thể tích góp bạc, đương nhiên, đúng như lời bọn nha hoàn kia nói, tích góp thế nào cũng sẽ không có nhiều như vậy, hơn nữa còn bị tiền thuốc mài mòn, hiện tại bạc là của Sở Thừa An, là nàng lấy lý do Đỗ Như Nguyệt để lừa Sở Thừa An đến.
Nếu như nàng thú nhận nguồn gốc của số bạc này, đó chính là thừa nhận mình phản chủ.
Ngẫm lại Đỗ Như Nguyệt nói năng nhỏ nhẹ, nhiều năm như vậy, nàng sớm đã coi Đỗ Như Nguyệt là em gái ruột, Đỗ Như Nguyệt cũng đối xử với nàng thật lòng, nếu Đỗ Như Nguyệt biết nàng lấy nàng ấy ra làm chuyện đê tiện như vậy, sẽ thương tâm như thế nào?
Nàng không thể mở miệng được.
Nàng dùng sức cắn môi, thẳng đến trong miệng có mùi máu tươi, Dĩ Vân giương mắt nhìn Đỗ lão gia và Đỗ phu nhân ở trên đầu, nói "Ngày cung yến, nô tỳ vẫn đi theo tiểu thư, chưa từng rời đi nửa bước, thật sự chưa từng thấy qua ngọc bội.”
Nhưng lời biện bạch của nàng biến thành lời nói một chiều, hiện tại Đỗ lão gia và Đỗ phu nhân đều cảm thấy ngọc bội chính là do nàng lấy, chỉ là nàng không chịu thừa nhận mà thôi.
Đỗ phu nhân đứng lên, đi quanh nàng nửa vòng, hít sâu một hơi, nói "Dĩ Vân, chỉ cần ngươi nói cho chúng ta biết, ngươi đem ngọc bội bán đi đâu, ta cùng lão gia nể mặt ngươi hầu hạ Nguyệt Nguyệt nhiều năm như vậy, tuyệt đối sẽ không truy cứu ngươi, như thế nào?”
Dĩ Vân biết, Đỗ gia đối với nàng rất nhân từ, thu nhận giúp đỡ nàng cùng mẹ Mỗ, nô tỳ Đỗ gia không ai không hâm mộ, cho dù đến lúc này, Đỗ lão gia cùng Đỗ phu nhân đều tận lực ôn hòa, nếu đặt ở nhà người khác, nàng phỏng chừng sẽ bị mài đi một lớp da.
Nhưng bọn họ nhất định phải thất vọng rồi.
Đỗ Dĩ Vân giơ tay lên, cong ngón cái xuống, nói "Nô tỳ thề, chưa từng cầm cái gọi là ngọc bội.”
Đỗ phu nhân thấy không nói được nàng, bà ấy kích động nói "Sao ngươi lại không hiểu chuyện như vậy chứ ”
⬅ Trước Tiếp ➡