⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Chanh kho nào có người nhà, Diệp gia?
Lúc ra bên ngoài, liền gặp đucợ Lâm Vũ Oánh vừa đucợ thả ra.
Vừa thấy Diệp Chanh, Lâm Vũ Oánh vội chạy tới.
“Diệp Chanh,cô không sao chứ?”
Diệp Chanh hào phóng xua xua tay, “Tôi không có việc gì, chỉ là, xin lỗi, liên lụy cho cô cũng bị bắt vào đây.”
Diệp Chanh luôn là như vậy, người tốt với tôi, tôi tuyệt đối sẽ tốt với cô gấp đôi, còn nếu đối tệ với tôi……
Ha ha, vậy xin lỗi.
“thật tốt quá, tôi cảm thấy là, trong Nhân Tú, cô thật sự là người đẹp nhất bọn họ không biết làm gì, một lần, hai lần muốn động chạm cô.” Lâm Vũ Oánh vui vẻ quơ chân múa tay nói.
Diệp Chanh nói, “Phải không, xemra cô không có ghét tôi nha, tôi hoàn toàn không quen biết cô nha.”
Lâm Vũ Oánh cười thật sáng lạn, “Bởi vì tôi thích nhất là những người xinh đẹp.”
“……”
Được à
~~Nhìn vẻ mặt câm nín của Diệp Chanh, Lâm Vũ Oánh nói, “thật ra, tôi biết rỏ tư chất của mình tương đối kém, cho nên liền thích những người xinh đẹp ai, tôi cũng biết, tôi vốn dĩ cũng không có cơ hội vào đến vòng trong của Chân Tú.”
Diệp Chanh thấy cô khiêm tốn như vậy, liền nói, “Muốn tham gia chương trình này là phải có tự tin, côkhông tự tin như vậy, lúc trước nghĩ gì lại tham gia chứ?”
Lâm Vũ Oánh ngượng ngùng nói, “Tôi vốn dĩ không muốn tham gia, còn không phải do nhà tôi, cảm thấy tôi quá nhút nhát, không có việc gì xũng sẽ bị người ức hiếp, nghe nói chương trình này cạnh tranh khá lợi hại, để cho tôi tới thể nghiệm một chút, học hỏi một chút….Liền sắp xếp nhét tôi vào.”
“……” Diệp Chanh nhìn cô, bỗng nhiên cảm thấy cô có chút quen mắt.
“Nhà cô…. Họ Lâm? Nhà cô làm gì?”
“A? Nhà ta, trên thương trường cô biết Lâm Vũ gia không?”
“Nơi đó do nhà cô sáng lập?” Diệp Chanh nói cô quen mắt, lúc ở tổ chức đã từng xem qua tư liệu.
Lâm Vũ Oánh càng ngượng ngùng gãi gãi đầu, “Đúng vậy, tôi chỉ nói mình cô biết thôi đó, sợ xấu hổ nên tôi không có nói cho ai biết.”
Tôi dựa vào
So với An Khả Nhi kia thì cô lợi hại hơn nhiều, đó là một cái công ty lớn rất trâu bò, rất lợi hại, nổi danh thế giới đó.
Mà Lâm Vũ Oánh, lại là cô chủ Lâm gia?
Diệp Chanh nhìn cô, nghĩ đến những người đó, dám đối xử với Lâm Vũ Oánh có lẽ không biết được thân phận thật sự của cô đâu.
cô nhướng mày, nhìn cô ấy, “Là ba mẹ cô?”
“A?”
“Dùng cách như vậy huấn luyện cô, thật là……”
“Ai, có đôi khi tôi cũng nghi ngờ, lần này muốn huấn luyện tôi, tất cả tài chính đều cắt hết, tôi hiện tại nghèo muốn chết, cũng không biết sẽ sống sót như thế nào nữa.”
“không có việc gì, nếu là người thân, thì cũng sẽ không cắt đứt tài chính của cô đâu, cô yên tâm.” Hai người nói, đã đi đến cửa.
Ngoài cửa,một chiếc Rolls-Royce màu đen đang đỗ lại, trong xe, một thân người tôn quý, trầm lắng, làm người nhìn thấy thật muốn chạy xa ba thước.
Lâm Vũ Oánh nói, “Diệp Chanh, ai tới đón cô.”
“Satan…… “Cả người Diệp Chanh bất giác rét run lên.
“Sao cơ?”
“không có việc gì, cô đi trước đi, ngày mai chúng ta gặp.” Diệp Chanh nói.
“Uhm, được……” Lâm Vũ Oánh vẫy vẫy tay với cô, rời đi
Mà lúc này, Mộ Dạ Lê từ trên xe đi xuống.
Đưa mắt nhìn cô gái trước mặt, quần áo trên người thì nhếch nhác, váy hiệu là vậy, dính bẩn loang lỗ.
Mặt Mộ Dạ Lê bạnh ra, có thể thấy gân xanh nổi lên rỏ ràng.
Thân là đàn bà con gái mà lại đi đánh nhau?
cô đúng là có thể làm khiêu chiến đến giới hạn cuối cùng của anh, lúc nào cũng có thể làm cho anh tức giận.
“Lên xe.” anh âm trầm đứng ở đó, miệng kéo căng thành đường thẳng, cằm bạnh ra, làm thấy căng thẳng thêm, nhìn là biết anh tức giận không ít đâu.
Diệp Chanh ho khan, lập tức nghĩ muốn chạy trốn.
Ai ngờ, cô nghĩ mình nhanh nhưng Mộ Dạ Lê lại còn nhanh hơn.
Sau đó tay to của anh đã túm lấy cổ của cô, đầy tức giận nhìn cô, nói, “ Em rốt cuộc có chút suy nghĩ nào không, một cô gái mà lại đi đánh nhau với người ta.”
⬅ Trước Tiếp ➡