"Bối Nhã, con làm sao vậy?" Tự nhiên sao lại cười rộ lên? Viện trưởng không khỏi cảm thấy kỳ quái. Y Ti lúc này cũng đi tới cửa, thấy An Bối Nhã ngồi chồm hổm trên mặt đất cười, không nhịn được giơ chân đá cô.
"Này! Bối Nhã, hôm nay cậu rốt cuộc bị làm sao thế?" Cứ như biến thành người khác vậy, hành vi cũng không giống bình thường.
"Em chính là An Bối Nhã?" Một giọng nói trầm thấp có từ tính đặc thù của nam giới cũng cất lên, nói tiếng Trung khá chuẩn, tuy rõ ràng, nhưng vẫn mang chút khẩu âm của Anh quốc. Tề Thiên Kiêu nhìn cô gái đang ngồi xổm trên mặt đất. Khi thấy cô lần đầu tiên, anh chỉ biết rằng cô chính là người mà anh đang tìm, mặc dù cô thoạt nhìn không giống mười sáu tuổi một chút nào, ngược lại giống một bé trai mười ba, mười bốn tuổi hơn.
Hai người nhìn nhau, anh thấy được điểm kích động trong mắt cô, đang muốn xem xét rõ ràng thì đột nhiên cô lại cô lại ngồi xổm xuống cười to, cử chỉ kì quái đó làm anh nghi hoặc, có điều khuôn mặt tuấn mĩ cũng không dậy lên một chút dao động gì, con ngươi đen nhìn chằm chằm vào đầu cô, giọng nói lạnh nhạt không mang theo một tia ấm áp.
A! Anh luôn dùng loại giọng điệu này nói chuyện với cô. An Bối Nhã ngừng cười. Cô luôn chán ngán giọng điệu của anh, ngoàì ra khi anh nhìn vào mắt cô, từ lần đầu tiên gặp mặt, cô đã biết anh ghét cô — không chút giấu diếm. Tư thái cao ngạo của anh làm cô bất mãn; từ nhỏ ở cô nhi viện lớn lên, tuy cô nghèo nàn, nhưng trong lòng vẫn luôn có niềm kiêu hãnh riêng, loại bộ dáng cao cao tại thượng này của anh làm cô phản cảm.
Từ lần gặp đầu tiên, bọn họ đã như nước với lửa. Có điều hiện tại... An Bối Nhã đứng lên, cô ngẩng đầu,đối diện với vẻ mặt lãnh ngạo của anh, cánh môi lại gợi lên nét cười.
"Đúng vậy, em là An Bối Nhã." Cô trả lời, cũng dùng tiếng Trung. Đáp lời, cô là An Bối Nhã, là An Bối Nhã hai mươi lăm tuổi, đối mặt với tiểu tử hai mươi mốt tuổi thái độ hiếu chiến, cô so đo làm gì?
"Bối Nhã, hai người đang nói cái gì vậy? Cậu biết hắn? "Y Ti hiếu kỳ hỏi. Bối Nhã biết người vừa có tiền vừa đẹp trai như vậy từ khi nào? An Bối Nhã vẫn chưa đáp lại, Tề Thiên Kiêu đã hướng về phía viện trưởng mở lời, dùng tiếng Anh nói:
"Bà là viện trưởng của nơi này sao? Tôi muốn mang An Bối Nhã đi."
Truyện ngôn tình sắc giúp có khả năng điều khiển thành thạo lời nói, và khả năng lựa chọn từ ngữ chính xác để diễn đạt một ý niệm xác định, trước một khán giả cụ thể (sẽ nói thêm về điều này ở phần dưới), là điều rất cần thiết trong việc xây dựng lời nói, bài viết mạnh mẽ và có sức ảnh hưởng. Đây là kỳ vọng mà haha truyen mong muốn đen đến cho bạn.
Viện trưởng sửng sốt, còn chưa kịp nói gì thì người đàn ông trung niên đứng ở bên cạnh đã tiến lên, "Xin chào, tôi là luật sư của ngài Tề, cứ gọi tôi là Mike."
Viện trưởng nhận lấy danh thiếp của đối phương, nhìn danh hiệu ở mặt trên, lại nhìn người xa lạ này, "Các ông là..."