⬅ Trước Tiếp ➡
Trì Ương không biết nên giải thích như thế nào, cô cười cười xấu hổ, không giải thích như thế lại càng khiến mẹ Vân Tú tưởng là bố mẹ cô đã mất nên cô mới phải đi lang thang như thế. Người phụ nữ hiền lành nắm tay Trì Ương đặt vào tay mình, thở dài than thở đứa bé đáng thương.
Cảm giác ấm áp trên mu bàn tay khiến Trì Ương vừa lạ lẫm vừa mong chờ, cô nhìn bà ấy, sự thương xót và từ ái trong mắt bà ấy khiến lòng cô ấm áp. Mẹ của Vân Tú khiến cô nhớ đến Na Maya.
Trì Ương chưa bao giờ gặp mẹ mình. Cô sống với anh trai mình kể từ khi bắt đầu nhớ được mọi việc, cho đến lúc tới phòng thí nghiệm, Na Maya là người chăm sóc cô, an ủi cô khi cô gặp chuyện buồn, cố sức đáp ứng rất cả yêu cầu của cô. Hiện giờ Na Maya lại để một đối tượng thí nghiệm quan trọng như cô trốn thoát khỏi phòng thí nghiệm rồi nhảy xuống vách đá, chắc chắn phòng thí nghiệm sẽ trách tội Na Maya, không biết bọn họ sẽ làm gì Na Maya đây…
Trì Ương không dám nghĩ nữa, lòng cô chua xót, gục đầu xuống đổi chủ đề nói chuyện để không làm mình chìm trong đau thương.
“Vân Tú nói là dì rất thích may quần áo, cháu có biết vài kiểu dáng quần áo, cháu sẽ vẽ cho dì để dì may cho Vân Tú mặc.”
Mẹ của Vân Tú rất thích lời đề nghị này, nhưng vì không có giấy bút nên họ ra ngoài tìm một mặt tuyết bằng phẳng. Bàn chân đỏ bừng của Trì Ương giẫm lên mặt tuyết trắng, cô tìm một nhánh cây rồi ngồi xuống vẽ vời.
Lớp tuyết hơi dày giống như một tấm bảng vẽ tự nhiên, thể hiện rõ từng nét vẽ của Trì Ương một cách chính xác, cô vừa vẽ vừa nghiêng đầu giải thích cho mẹ Vân Tú nghe. Lời giải thích bằng giọng nói nhẹ nhàng thánh thót, lại nghiêm túc kĩ càng khiến người ta không nhịn được phải tập trung nghe.
Trì Ương vẽ mấy bộ quần áo đơn giản nhất trong thế giới hiện đại như áo cổ tròn, áo tay phồng phù hợp với các bé gái. Đó cũng là những kiểu quần áo Trì Ương thường thấy trên tạp chí, còn thứ cô mặc từ nhỏ đến lớn chỉ có bộ váy trắng kia mà thôi. Cô chưa từng được mặc quần áo mình thích, mà vẽ ra cho một người mẹ học tập là để sau này dành cho những bé gái được mẹ yêu thương.
Đến lúc xuất phát, con đường từ đây tới tộc cáo tuyết rồi rất xa, vì có tuyết cũng không thuận tiện cho việc đi săn trong rừng. Dù Vân Nhai đã đưa chút thức ăn để Bạch Sương và Trì Ương ăn dọc đường nhưng mẹ của Vân Tú vẫn lấy tấm da thú, gói rất nhiều thịt rồi đưa cho Bạch Sương.
“Đã sắp đến mùa tuyết rơi rồi, nhiều thú nhân sẽ ra ngoài săn lùng và tích trữ thức ăn cho mùa tuyết. Giống cái ở một mình bên ngoài rất nguy hiểm, chắc chắn cháu phải theo sát ngài Bạch đấy nhé.” Mẹ Vân Tú dặn dò Trì Ương xong, còn cúi người phủi sạch tuyết đọng trên áo choàng của cô.
“Mẹ ơi.”
Sợ bọn họ buồn bã, Vân Nhai vội vàng ngăn cản những lời chưa nói hết của mẹ, “Ngài Bạch sẽ chăm sóc Trì Ương thật tốt.”
Vân Nhai xin lỗi Trì Ương, “Mẹ tôi thích quan tâm người khác như vậy đấy, ngại quá.”
Trì Ương lắc đầu, đó là một trải nghiệm mới mẻ với cô, như một đứa trẻ sắp đi xa, người lớn trong nhà cứ càm ràm mãi, cho cô cảm giác được yêu thương. Cô không hề ghét cái cảm giác này mà ngược lại còn mong chờ nó.
Vân Nhai đưa Bạch Sương và Trì Ương tới cổng bộ lạc, Bạch Sương bế Trì Ương lên sau khi tạm biệt bọn họ thì đi về hướng tộc cáo tuyết. Trì Ương quay đầu lại, Vân Tú nhỏ bé chỉ cao bằng chân mẹ, được mẹ ôm lấy, vai cô bé tựa vào chân mẹ. Thấy Trì Ương quay đầu nhìn lại, hai mẹ con bọn họ còn vẫy tay chào tạm biệt.
⬅ Trước Tiếp ➡