Điện thoại được kết nối, giọng người đàn ông hiền hoà dễ nghe: “Cô cả, kết quả xem mắt thế nào rồi?”
Diệp An Cửu dựa vào cửa sổ xe: “Sao vậy? Muốn cười nhạo tôi sao?”
Người đàn ông lập tức nịnh hót: “Làm gì dám! Tôi tin không ai có thể chống lại sức hút của cô cả Diệp. Đối phương không thích thì chắc chắn do anh ta bị mù. Không biết đối phương có lọt vào mắt của cô cả không?”
Diệp An Cửu lười nghe anh ấy lảm nhảm: “Anh có quen Tư Dận Diễn không?”
“Tư Dận Diễn? Chủ tịch tập đoàn Hoa Tư hả?”
Diệp An Cửu nhướng mày: “Lợi hại vậy ư?”
“Cô tưởng gì nữa? Năm nay anh ta mới 30 tuổi mà đã nắm chắc ngân hàng Thẩm thị, đầu cơ Hằng Thịnh, tài chính Hoa Tư, là tài phiệt thực thụ. Cha tôi gặp đối phương còn phải khách sáo gọi một tiếng cậu Tư. Nhưng sao đột nhiên cô lại hỏi anh ta làm gì vậy?”
Hoá ra không chỉ ông của anh lợi hại, bản thân anh cũng ghê gớm vô cùng. Chẳng trách Diệp Thế Khang phẫn nộ như thế. Ông ta muốn thăng chức, cần tiền, cũng cần quyền. Mà Tư Dận Diễn lại thoả mãn 2 điều này, đúng là một đôi chân dài dát vàng.
Diệp An Cửu sờ cằm và cười xấu xa: “Tôi quyết định gả cho anh ấy!”
Đầu dây bên kia xuất hiện sự im lặng: “…”
Trong lòng cô như lửa đốt, lúc nãy cô bị người ta ghét bỏ. Cho dù đối phương có vẻ ngoài ưa nhìn, thân phận khác thường: “Lục Tiểu Bạch, anh coi thường tôi phải không? Người có nước da trắng trẻo xinh đẹp như tôi dễ tán đổ, lẽ nào còn không động vào được người đàn ông già 30 tuổi kia!”
Giọng nói ở đầu dây bên kia yếu ớt phản bác: “30 tuổi thì đâu có già!”
Huống hồ, anh ấy thừa nhận cô có nước da trắng trẻo xinh đẹp nhưng còn dễ tán đổ ư? Ai dám tán cô chứ? Muốn chết sao? Đám người theo đuổi bị cô đánh nửa sống nửa chết nếu nghe câu này thì chắc chắn sẽ tức hộc máu mất thôi.
Diệp an Cửu mặc kệ: “Đi uống rượu, cậu đi không?”
Anh ấy thở dài: “Xả thân cùng quân tử!”
Không khóc được
Nam Đô có một nơi tên là Bất Dạ Thành. Đó là nơi phồn hoa náo nhiệt nhất ở Nam Đô. Đương nhiên, nơi đây cũng tập trung đủ thứ tệ nạn. Quán bar, quán pub san sát nhau, câu lạc bộ, hộp đêm cũng có vài nơi. Tiếp đến là khách sạn, nhà nghỉ, khu đèn đỏ. Ban ngày, nơi đó hình như không có người, nhưng mãi tới ban đêm thì đây chính là thiên đường.
Tuỳ tiện tìm chỗ đậu xe, cô giẫm đôi giày cao gót, cất bước ung dung tao nhã đi tới điểm đến. Cách trang điểm của cô rất thích hợp với nơi này. Lúc đi đường, cô cũng thu hút không ít mắt nhìn của mọi người.
Nhưng bây giờ mới là buổi chiều nên cũng không đông người. Diệp An Cửu thường tới quán bar tên Dạ.
Lên lầu là tới điểm đến, nhìn từ xa đã thấy người đàn ông mang đôi giày da kiểu Tây, đẹp trai anh tuấn đứng ở sân thượng trung hút thuốc. Cô đi tới: “Hôm nay cậu rảnh lắm hả?”
Lục Thiếu Bạch quay đầu, mi mắt khẽ giật: “Lúc nãy cậu mặc như vậy đi xem mắt sao?”
Diệp An Cửu hất mái tóc dài như lụa ngược sáng, cô lười biếng chống tay: “Có vấn đề gì sao?”
Lục Thiếu Bạch cạn lời: “Người ta xem mắt tìm vợ, cậu trang điểm diêm dúa thế này có thể thành công thì mới lạ đó!”
“Tôi có nói là muốn xem mắt thành công sao?” Diệp An Cửu phì cười.
Lục Thiếu Bạch và Diệp An Cửu cũng không phải bạn bè một ngày. Thái độ này của cô rõ ràng đang tức tối: “Sao vậy? Đối phương khó coi quá hả? Không phải thật sự là lão đầu hói bụng bự đó chứ?”
Khoé miệng của Diệp An Cửu khẽ giật: “Đã nói là Tư Dận Diễn rồi mà!”
Lục Thiếu Bạch hiển nhiên không tin, cô chắp tay: “Vậy tôi nói tôi bị người ta chán ghét thì cậu có tin không?”
Lúc này, cuối cùng biểu cảm của Lục Thiếu Bạch cũng thay đổi lớn. Anh ta inh ngạc và tò mò. Trên đời này người có thể coi thường vẻ đẹp của Diệp An Cửu và ghét bỏ cô thì chắc chắn là dũng sĩ.
Vẻ đẹp của Diệp An Cửu mang tính công kích, ngũ quan của cô xinh đẹp và có khí chất anh hùng. Vì luyện võ hàng năm, trên người dĩ nhiên mang khí thế nhanh nhẹn và ngang ngược. Cho dù cô không trang điểm thì cũng khiến người ta không chịu nổi. Mà lúc này, đường kẻ mắt của cô đầy mê hoặc, đôi môi đỏ rực giống hệt một yêu tinh.
Lục Thiếu Bạch cũng là người phàm. Năm đó, Diệp An Cửu mới 7 – 8 tuổi, anh ta bị kích thích lên cơn đau tim. Bây giờ thì nhìn nhiều thì có vẻ có sức miễn dịch rồi.
“Muốn uống cái gì?”
“Tequila.”
Tửu lượng của Diệp An Cửu tốt hơn Lục Thiếu Bạch. Cô sắp cạn hết một chai thì anh ta mới uống hết một ly. Mắt thấy Diệp An Cửu lại đi lấy thì Lục Thiếu Bạch vội ngăn: “Không thể uống nữa, đau dạ dày đó!”
Diệp An Cửu cũng không kiên trì, quả thật cô hơi say rồi. Một tay tựa vào cửa sổ, đôi mắt say mơ màng nhưng trong lòng lại thấy đau buồn: “Thiếu Bạch, tôi muốn khóc!”
“Vậy thì khóc đi. Tôi coi như không nhìn thấy.” Nhà họ Diệp gặp nhiều chuyện không hay. Hôm nay cô lại bị ép đi xem mắt, trong lòng chắc chắn khó chịu, cần phải trút ra. Nếu không anh ta cũng sẽ không để cô uống cả chai, say bí tỉ, khóc một trận, ngủ một giấc là được.
“Nhưng tôi không khóc được!” Cô lấy bàn tay thon dài đan che mắt xuống, không hề có dấu vết ẩm ướt. Cô không có nước mắt. Không có nước mắt thì không khóc được. Cho dù có đau lòng cách mấy thì cũng không khóc được.
Trong lòng Lục Thiếu Bạch thấy hoảng, phụ nữ trên đời này, trừ mẹ anh ta thì chỉ có Diệp An Cửu mới có thể khiến anh ta đau lòng đến thế.
Uống một lúc lâu, người trong quán bar ngày một đông lên. Lục Thiếu Bạch thấy Diệp An Cửu vẫn còn tỉnh táo thì anh đứng lên: “Cậu chờ tôi một lát. Tôi đi lái xe qua đây!”
“Cậu đi đi!” Diệp An Cửu xua tay đuổi người.
Ai nói cô ấy gả cho người không thích?
Đợi Lục Thiếu Bạch đi, Diệp An Cửu đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Cô há miệng nôn toàn bộ rượu ra.
Sau khi nôn xong, cô tỉnh táo hơn lúc nãy. Cô vóc nước lạnh rửa mặt, dùng khăn giấy lau để tránh trôi phần trang điểm.
Đột nhiên cửa nhà vệ sinh đóng lại, ánh mắt xấu xa nhìn lên người cô. Diệp An Cửu ngước mắt nhìn trong gương thì thấy người đàn ông phía sau đang tới gần. Bụng anh ta ngấn mỡ, trên người đeo dây chuyền vàng, miệng đầy răng vàng, dùng ánh mắt dâm tà nhìn Diệp An Cửu. Ánh mắt ngang nhiên di chuyển trên người cô như muốn lột trần cô.
“Người đẹp! Khó chịu lắm hả? Anh đây có thể cho cô tiên đơn cực khoái, có muốn thử không?”
Diệp An Cửu nhíu mày nói: “Cút!”
“Ha! Tính cáu kỉnh của cô gái cũng không nhỏ ha!” Người đàn ông rõ ràng không bị cô doạ sợ, anh ta càng tới gần, thậm chí còn vươn tay tới hông của cô.
Ngay lúc anh ta sắp chạm vào, bàn tay mảnh khảnh của cô nắm chặt cổ tay anh ta, sau đó chỉ nghe tiếng ‘răng rắc’. Bỗng chốc người đàn ông đau đớn phát ra tiếng như heo kêu.
“A, con quỷ thối tha, cô mau buông tôi ra!”
Người đàn ông đau đớn gào thét, tính háo sắc cũng chưa bỏ, nay anh ta còn muốn vươn tay kéo quần áo của Diệp An Cửu: “Ông đây nhìn trúng cô là phước phần của cô, đồ tiện nhân nhà cô!”
Một chân của Diệp An Cửu đá vào đầu gối anh ta, trực tiếp giẫm lên người anh ta dưới đất: “Đồ cặn bã! Miệng mồm thối tha, tôi rửa giúp anh!”
Nói xong, cô trực tiếp túm lấy cổ áo anh ta và lôi tới bồn cầu, giày cao gót giẫm lên đầu anh ta, dùng sức giẫm anh ta vào bồn cầu rồi xả nước xuống.
Lục Thiếu Bạch tìm thấy Diệp An Cửu thì thấy dáng vẻ bá đạo đạp người của cô, không cần nghĩ thì anh ta cũng biết đã xảy ra chuyện gì. Anh ta bất lực tiến lên: “Thả anh ta ra đi, đừng đạp nữa!”