⬅ Trước Tiếp ➡
Ông cụ cười nói: “Thích, cháu tặng ông nội thứ gì ông cũng thích. Mau tới ngồi xuống, đứng lúc sắp ăn cơm rồi.”
Đông Phương Dụ ngồi xuống đội diện với Hải Tiểu Đường.
Hải Tiểu Đường đã hiểu tất cả mọi chuyện, Đông Phương Dụ là ông nội gọi tới.
Ông nội chắc chắn là muốn xúc tiến tình cảm của họ....nhưng cô không muốn mà!
“Hai đứa sao lại thế này, có phải Tiểu Đường làm cho Dụ không vui không, nhìn thấy thằng Dụ cũng không dám hé răng?” Ông cụ cố ý trêu ghẹo hỏi.
Hải Tiểu Đường mỉm cười, “Ông nội, bây giờ bụng cháu rất đói, chỉ muốn ăn cơm, ăn no rồi mới có thể rửng mỡ.”
“Haha, con nha đầu này, miệng mồm vẫn lợi hại như vậy....” Ông cụ cười lớn, “Được rồi, ăn cơm thôi. Hai đứa khó lắm mới có cơ hội ăn cơm cùng ông nội, hôm nay phải ăn nhiều một chút, có biết không?”
“Ông nội, ông cũng phải ăn nhiều một chút.” Hải Tiểu Đường vội gắp không ít đồ ăn cho ông ấy, lại khiến ông ấy vui vẻ hẳn lên.
Toàn bộ quá trình ăn cơm vẫn luôn rất náo nhiệt.
Hải Tiểu Đường bận nói cười với ông cụ, ông cụ lại bận thảo luận một vài vấn đề với Đông Phương Dụ.
Cả bàn ăn, dường như không có chút tẻ nhạt nào, nhưng lại có chút kỳ lạ đầy tinh tế.
Bởi vì Hải Tiểu Đường và Đông Phương Dụ vẫn luôn không nói chuyện với nhau.
Ăn cơm xong, Đông Phương Dụ dự định rời đi, “Ông nội, cháu vẫn còn có chút chuyện phải đi xử lý, hôm khác lại tới thăm ông.”
Ông cụ nghi ngờ: “Muộn như thế rồi, vẫn còn có việc chưa làm xong?”
“Đúng vậy, còn phải về xử lý một vài văn kiện.”
“Được, các cháu về đi, thời gian cũng không còn sớm nữa, hôm khác lại tới.”
“Ông nội.....” Hải Tiểu Đường do dự mở miệng, “Tối nay cháu sẽ ở lại đây, ở bên ông nhiều hơn.”
Cô không muốn về, càng không muốn ở chung dưới một mái hiên với Đông Phương Dụ.
Mặc dù không hận anh, nhưng cũng không muốn đối mặt với anh.
Từ đầu tới cuối cô đều không cách nào làm được, đối xử với anh như một người xa lạ mà không hề có khúc mắc gì.
Đối mặt với anh, tâm trạng của cô vẫn ít nhiều sẽ bị ảnh hưởng, không phải bởi vì vẫn còn yêu, mà là bởi vì không thể làm được bình thản như nước.
Cô không muốn như thế.....
Ông cụ nhướng mày, “Ông thấy hai đứa có gì đó không đúng, nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Tiểu Hải Đường vội vàng thanh minh, “Đều không có chuyện gì!”
“Thật sự không có, vậy sao không cùng nhau trở về, các cháu không phải là vợ chồng sao?” Trọng điểm là, Hải Tiểu Đường trước đây chính là cái đuôi nhỏ của Đông Phương Dụ.
Sớm muộn cũng sẽ ly hôn với anh
Thường ngày anh đi đâu cô sẽ muốn theo đó, vậy mà hôm nay lại không muốn cùng anh trở về, chuyện này nhất định có vấn đề.
“Ông nội, cháu chỉ muốn ở bên ông nhiều hơn.” Hải Tiểu Đường bình tĩnh nói.
Hải Trí Viễn chắc chắn không muốn cô ở lại: “Hôm nay cháu đã ở cạnh ông cả ngày, ông nội rất vui. Nhanh cùng Phương Dụ trở về đi, hôm khác lại đến thăm ông.”
“… Được ạ. Ông nội nhớ bảo vệ sức khỏe, hôm khác cháu lại đến.” Hải Tiểu Đường không thể không thỏa hiệp.
Cô không thể quá cứng đầu, nếu không sẽ khiến ông nội càng lo lắng.
Hơn nữa cô cũng không thể cả đời không trở về. Chỉ cần bọn họ chưa ly hôn, cô chỉ có thể nhẫn nhịn ở cùng anh dưới một mái nhà.
Hải Trí Viễn gật đầu, dặn dò Đông Phương Dụ: “Phương Dụ, Tiểu Đường tuổi còn nhỏ, nếu như có chỗ nào chưa hiểu chuyện cháu hãy bao dung nó nhiều chút.”
Đông Phương Dụ rất tôn trọng ông cụ. Anh đã từng rèn luyện trong quân ngũ vài năm.
Khi đó ông cụ đã giúp đỡ và nhắc nhở anh rất nhiều.
Cũng bởi trước mặt ông cụ nên anh mới khoan nhượng Hải Tiểu Đường nhiều như vậy.
Lúc này ông cụ đích thân mở miệng nhờ vả anh, sao anh có thể không đồng ý. Đồng thời anh cũng cho rằng Hải Tiểu Đường đã nói gì đó trước mặt ông cụ.
Có điều anh không bộc lộ bất cứ cảm xúc gì ra ngoài.
“Ông nội yên tâm, cháu biết nên làm như thế nào.”
“Được, ông tin tưởng cháu.” Hải Trí Viễn cười đáp: “Hai đứa đều là những đứa trẻ ngoan, ông cũng tin hai đứa tự biết làm thế nào cho hòa thuận. Thôi không nói gì nữa, tóm lại là ông tin hai đứa. Hai đứa về sớm đi, Tiểu Đường cũng phải thông cảm hơn cho Phương Dụ, làm tròn bổn phận của người vợ.
Hải Tiểu Đường cũng gật đầu đáp: “Cháu biết rồi, ông nội yên tâm.”
Biết mới lạ đấy, cô chỉ muốn ly hôn với Đông Phương Dụ!

Sau khi tạm biệt ông nội, Hải Tiểu Đường và Đông Phương Dụ liền rời khỏi đó.
Cô lên xe của Đông Phương Dụ. Xe vừa ra khỏi cổng lớn, cô liền nghe giọng lạnh lùng châm biếm của anh.”
“Hải Tiểu Đường, tôi thật sự rất muốn biết đến khi nào cô mới có một ngày thôi làm trò.”
“…”
Hải Tiểu Đường liếc nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh một cái, sau đó liền hiểu ý của anh là gì.
“Anh cho là tôi đã nói gì đó trước mặt ông nội?”
Anh u ám liếc nhìn cô một cái, khóe miệng nhếch lên một nụ cười châm biếm: “Cô có nói gì hay không trong lòng cô rõ nhất!”
Không nói gì mà ông cụ lại đặc biệt gọi anh tới ăn cơm, còn dặn dò anh đối tốt với Hải Tiểu Đường?
Anh ghét nhất điểm này ở cô, giống như một tên lừa bịp mỗi ngày đều nghĩ cách làm thế nào để nắm anh trong lòng bàn tay.
Nhưng điều anh ghét nhất là dù anh rõ ràng rất ghét cô nhưng lại không thể không tiếp tục nhẫn nhịn cô.
Một câu thôi, chính là sự tồn tại của cô đã thách thức tôn nghiêm của anh!
⬅ Trước Tiếp ➡