⬅ Trước Tiếp ➡
Không bị đuổi việc, cô ta đã rất vui.
Nhưng trong lòng hơi thất vọng, vì không thể ở gần làm việc chung với anh được nữa...
“Không có ý kiến thì ra ngoài hết đi.”
“Chủ tịch, chuyện này thật không công bằng...” Có người không chịu được mà kháng nghị.
Ánh mắt sắc bén của Đông Phương Dụ nhìn sang: “Hành động trốn tránh trách nhiệm của mọi người là công bằng? Nếu còn muốn ở thành phố C làm việc thì hãy thông minh lên cho tôi.”
Nếu không, anh sẽ phong sát người đó, vậy thì sẽ không có công ty nào dám thuê họ nữa.
Bị anh uy hiếp như vậy, còn ai dám nói gì nữa? Tất cả không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận hình phạt như vậy.
Đám người của Lâm Hinh Nhi vừa rời đi, Sài Tây Dương không chịu được bèn hỏi: “Anh Dụ, anh biết rõ việc này không phải do Lâm Hinh Nhi làm, vậy tại sao lại trừng phạt cô ấy?”
Đông Phương Dụ có thể nhận ra là anh ta đang bênh vực Lâm Hinh Nhi.
Anh nhẹ nhàng giải thích: “Đúng là cô ấy không thích hợp với vị trí thư ký chủ tịch.”
“Không hợp sao anh còn để cho cô ấy làm?”
Đơn giản chỉ là nhất thời mềm lòng, muốn bù đắp cho cô ta.
Nhưng bây giờ xem ra cô ta không thích hợp với vị trí này, tốt hơn hết là nên điều chỉnh.
Đồng thời, anh cũng âm thầm phiền muộn, không nên vì lòng trắc ẩn mà chuyển Lâm Hinh Nhi đến bên cạnh anh.
Cô ta còn quá trẻ, không đủ năng lực, về công về tư cũng không nên để cô ta đảm nhiệm chức vụ quan trọng như vậy.
Đông Phương Dụ âm thầm cảnh giác, sau này không được làm những chuyện như vậy nữa.
Tuy nhiên, Lâm Hinh Nhi cũng có lỗi trong chuyện này. Khi đơn ly hôn bị phát hiện, cô ta nên thông báo cho anh trước tiên mới phải, nhưng cô ta không làm, nên cô ta cũng phải bị phạt.
Điều mà Lâm Hinh Nhi không biết là vì cô ta cố tình che giấu không báo, tất cả sự thiện cảm và lòng trắc ẩn của Đông Phương Dụ dành cho cô ta bỗng chốc đều mất hết.
Đông Phương Dụ không muốn giải thích gì nữa, đành đổi chủ đề: “Về chuyện lần này, cậu có cách giải quyết nào tốt không?”
Ví dụ như, show ân ái
Tuy Sài Tây Dương có vẻ đồng cảm với Lâm Hinh Nhi nhưng cô ta không bị đuổi việc, kết cục này cũng không tệ nên anh ta cũng không nhiều lời nữa.
Hơn nữa khi anh ta tới đây là muốn bàn bạc với Đông Phương Dụ xem nên giải quyết chuyện này như thế nào.
Anh ta đã tìm ra cách từ lâu rồi.
Sài Tây Dương nhếch môi, đôi mắt hoa đào quyến rũ mang vẻ mỉa mai.
“Em nghĩ cách giải quyế tốt nhất là anh và chị dâu nên cùng nhau nói rõ hiểu lầm. Ví dụ như, show ân ái...”
Hải Tiểu Đường vừa thức dậy thì biết tin ly hôn của cô với Đông Phương Dụ đã bị lộ ra ngoài.
Cô rất ngạc nhiên, không biết ai đã tiết lộ.
Dù sao cũng không phải là Đông Phương Dụ, anh không muốn ly hôn nên càng không muốn tiết lộ chuyện này.
Là Lâm Hinh Nhi?
Dù sao hôm qua, khi cô đưa bản thoả thuận cho Đông Phương Dụ, chỉ có cô ta ở đó, có lẽ cô ta đã nhìn thấy.
Nhưng cô không có bằng chứng, cũng chỉ nghi ngờ mà thôi.
Nhưng mọi người đã biết chuyện cô muốn ly hôn, cô nghĩ bây giờ muốn ly hôn sẽ không dễ dàng như vậy.
Quả nhiên, Hải Tiểu Đường nhanh chóng nhận được cuộc gọi từ ông nội.
“Tiểu Đường, chuyện cháu và Dụ ly hôn là sao vậy?” Hải Trí Viễn nghiêm túc hỏi.
Làm sao Hải Tiểu Đường dám nói sự thật: “Ông nội, cháu cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, cháu vừa mới biết chuyện ạ.”
Vốn tưởng rằng phải phí mồm để giải thích một phen, ai ngờ giọng nói của ông cụ đã thay đổi đột ngột.
“Chắc chắn chuyện này đã có người cố ý bịa đặt nhằm tấn công công ty của Dụ.” Ông cụ nói một cách chắc chắn.
Hải Tiểu Đường ngẩn người, sau đó gật đầu theo: “Đúng, đây là bịa đặt…”
“Ha ha, chắc chắn bọn họ không biết được rằng cháu sẽ không bao giờ ly hôn với Dụ. Cho nên ông nội vừa đọc được tin tức thì biết ngay là giả rồi.”
Hải Tiểu Đường: “...”
Tin tức đúng là sự thật mà.
“Mấy tên ngốc này, tung tin đồn nhảm mà cũng không điều tra rõ ràng. Tiểu Đường nhà ông sao có thể ly hôn với Dụ được chứ. Nhưng những người quen biết các cháu cũng sẽ không tin cháu sẽ ly hôn với nó đâu.”
“Đúng vậy…”
Ông cụ còn nói một hồi, sau đó an ủi cô: “Cháu cũng đừng lo lắng về công ty của Dụ. Nó rất giỏi, chắc chắn sẽ giải quyết tốt vấn đề này.”
Cô mới không thèm lo lắng!
“Cháu biết rồi ông nội.”
“Nhưng cho dù nó có thể xử lý tốt thì cháu cũng nên giúp nó nhiều hơn, ít nhất cũng đừng gây phiền phức cho nó.” Ông cụ lại khuyên nhủ.
“Dạ, cháu biết ạ…”
“Nhớ kỹ là hãy giúp đỡ nhiều vào chứ không phải gây rắc rối.”
“Dạ, cháu đã nhớ kỹ rồi ạ.”
“Tốt, vậy ông cúp máy đây.”
“Dạ.”
Sau khi cúp điện thoại, Hải Tiểu Đường lại nhận được cuộc gọi của vài người nữa, hỏi về chuyện ly hôn của cô với Đông Phương Dụ có phải là thật không.
Mỗi lần như vậy Hải Tiểu Đường đều hỏi lại đối phương: ‘Cô cho rằng có thật không?’
⬅ Trước Tiếp ➡