Hòa Đinh cho Hàn Thiếu Dã cầm máu, kéo anh ta đang hôn mê bất tỉnh tới ban công tầng hai, hướng tới lùm cây một bên nói “Mang cậu hai nhà các người về về, nói cho Dino, nếu có lần sau, tôi nhất định muốn mạng của anh ta ”
Lời còn chưa dứt, quả nhiên từ trong lùm cây bên cạnh chui ra ba người, bọn họ đi xuống dưới lầu vươn hai tay chuẩn bị đón lấy Hàn Thiếu Dã.
Hòa Đinh lạnh lùng nhìn lướt qua, phát hiện bắp tay của một người số trong đó bị phình lên, hình dạng rất quái dị, xem ra người này đã bị nhiễm phóng xạ, thi thể sau khi chết có thể lấy ra làm nghiên cứụ
Cô buông tay ném Hàn Thiếu Dã xuống, ba người kia đỡ lấy Hàn Thiếu Dã, ôm lấy rồi chạy thẳng ra xa.
Hòa Đinh trở lại phòng phẫu thuật, lạnh nhạt nói với Lãnh Quân Trì “Không cần giả chết.”
Lãnh Quân Trì mở mắt, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh “Quả nhiên máu lạnh.”
Hòa Đinh không nói một lời, bắt đầu thu dọn máu trên mặt đất.
“Hôm nay rõ ràng tôi không có cảm giác động chạm tới cơ quan nào, vì sao vẫn là bị dính bẫy?” Lãnh Quân Trì nhịn không được hỏi.
“Dưới sàn nhà khác nhau có thiết bị khởi động khác nhau, cách khống chế cơ quan khác nhaụ Các người không biết chỗ nào có thể đi, tự nhiên sẽ bị tɾúng bẫy thôi.” Hòa Đinh giải thích, cô đã dọn dẹp sach sẽ trên mặt đất, giống như một màn tàn nhẫn vừa rồi cái gì cũng chưa từng xảy ra.
“Vì sao cô trở về nhanh như vậy?” Lãnh Quân Trì nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt phượng âm hiểm đánh giá cô.
“Trong lòng anh đã có đáp án, cần gì phải hỏi tôi.” Hòa Đinh đi tới bên cạnh bàn mổ, hai tròng mắt âm trầm.
“Cô cố ý, cô đã sớm phát hiện ra Hàn Thiếu Dã ở bên ngoài.” Lãnh Quân Trì sớm đoán trước.
“Không đơn thuần là tôi phát hiện anh ta, đó cũng là thăm dò anh.” Hòa Đinh lạnh lùng nói “Tôi là bác sĩ, thân thể anh hồi phụcđến mức nào, tôi rõ ràng hơn anh.”
Hơn nữa cô rấtdễ dàng hiểu thấu lòng người, thật ra cũng không cần hiểu, lòng người đều là đen tối cả thôi.
Lãnh Quân Trì hoảng sợ đối với sự cẩn thận cùng nhạy cảm của Hòa Đinh thật sâu khâm phụcsâu sắc, lại còn có người phụ nữ thông minh như vậy, thật sự là khó thấy được.
“Chỉnh xong Hàn Thiếu Dã, người kế tiếp chính là Lãnh Quân Trì anh.” Hòa Đinh liếc anh một cái, lãnh khốc nói.
Lãnh Quân Trì chỉ cảm thấy da đầu tê dại, anh dùng sức giãy dụa một chút, lại phát hiện lần này anh đã bị xích sắt trói chặt hai tay và hai chân rồi.
Đồng tử đen như mực của anh chợt co lại, cho dù đáy lòng là sóng to gió lớn, nhưng mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm Hòa Đinh.
“Dẫn anh đi xem vài thứ.” Hòa Đinh dùng xe giải phẫu đẩy Lãnh Quân Trì tới phòng bên cạnh phòng giải phẫụ
Lúc cửa phòng mới được Hòa Đinh mở ra, bên tɾong tối um, tɾong nháy mắt sau đó phòng sáng lên, nhưng Lãnh Quân Trì tình nguyện hy vọng căn phòng kia vẫn luôn tối tăm như trước.
Chỉ thấy vách tường bày đầy bình thủy tinh rực rỡ muôn màu, tɾong bình thủy tinh là các bộ phận khác nhau của con người được ngâm tɾong formalin, thậm chí còn có một tấm da người bị đóng đinh trên tường làm cho người ta sởn gai ốc.