⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

có một con dã thú dần thức tỉnh.
Nàng thầm nghĩ trong lòng vừa đến đã bị ăn nhanh như vậy thì cũng thảm quá rồi.
Nàng vội vàng ấp úng mở lời Vươ...
Vương.
Chúng ta dùng bữa trước có được không?
Phỉ Tống biết nàng cảm nhận được hắn có phản ứng liền nhanh chóng tìm cách thoát thân.
Hắn cũng gật đầu cũng không làm khó nàng.
Dù gì sớm hay muộn, nàng từ khi được đưa đến Lưu Ly Điện này thì đã được nhận định là người của hắn.
Hắn có gì mà phải vội, từ từ gặm nhấm nàng không phải thú vị hơn sao.
Thấy hắn đồng ý, Mẫn Hi thở phào nhẹ nhõm, đang định thoát khỏi lồng ngực của hắn thì một cánh tay rắn chắc ôm lấy eo nàng như một chiếc gông cùm giữ nàng lại.
Cùng lúc đó Phỉ Tống nhướn mày nói Ta đồng ý dùng bữa nhưng có đồng ý cho nàng đứng lên sao?
Thực sự đến lúc này Mẫn Hi đã không nhớ được thầm nguyền rủa tên đế vương háo sắc này được bao nhiêu lần rồi.
Thấy khuôn mặt như phát nghẹn của nàng, hắn không khỏi cảm thấy bản thân hắn trêu chọc nàng trêu đến nghiện rồi chăng.
Nàng sợ hãi, nghe lời hắn nhưng hắn cảm nhận được nàng không hề cam lòng với sự trêu đùa của hắn.
Dù vậy, như bây giờ nàng vẫn ngoan ngoãn ngồi trong lòng hắn dùng bữa.
Hắn động đũa rất ít chủ yếu là ngồi nhìn nàng ăn.
Biết hắn không tiếp tục động tay động chân, Mẫn Hi cũng thực sự nghiêm túc ăn uống.
Nàng đè ép bản thân coi hắn như không khí mà thưởng thức mâm tiệc trên bàn.
Đồ ăn ở trong hoàng cung cũng vô cùng đặc sắc.
Hương vị đồ ăn ở đây thực sự làm thoả mãn dạ dày Mẫn Hi, khiến lông mày nàng giãn ra miệng cũng không tự chủ nhếch lên khi được ăn ngon.
Phỉ Tống cảm thấy biểu cảm cô gái nhỏ vô cùng sinh động, cảm xúc cũng thay đổi cũng vô cùng nhanh.
Mới vài phút trước còn lo sợ nơm nớp nhìn hắn như hùm như cọp, vậy mà giờ lại ngồi trong lòng hắn ăn uống vui vẻ đến quên trời quên đất.
Huyên Phúc là cận vệ cũng như huynh đệ thân thiết Phỉ Tống nên việc hắn ra vào tẩm điện của đế vương cũng không cần sự cho phép của ai.
Hắn định tìm vương của hắn để tiếp tục bàn bạc về những kế sách sáng nay thì vô tình thấy cảnh tượng mà từ lúc sinh thần đến giờ hắn mới được tận mắt thấy.
Vương của hắn mang tiếng máu lạnh, giết người không ghê tay vậy mà giờ lại ôm nhân nhi nhìn nàng ăn uống hăng say.
Ánh mắt Phỉ Tống nhìn nàng như hận không thể mang các của ngon vật lạ dâng đến trước nữ nhân kia vậy.
Chẳng nhẽ vương của hắn động tâm rồi sao?
Ăn uống no say, Phỉ Tống cũng phải rời đi để giải quyết chính sự, dặn dò nàng ngoan ngoãn đợi trong tẩm điện hắn sẽ trở về.
Mẫn Hi nghĩ dù có muốn thoát khỏi đây nàng cũng có đủ khả năng sao, chắc hắn có ý định biến nàng thành sủng vật để dưỡng trong cung điện này đi.
Có người hầu hạ dọn dẹp bữa ăn xong xuôi, Mẫn Hi cũng không muốn tiếp tục ngủ nữa nàng bắt đầu muốn xem xem nơi nàng sẽ sinh sống thời gian tới như thế nào.
Lúc này trong tẩm điện đơn độc chỉ có mình nàng, Phỉ Tống trong bữa ăn có nói sẽ để nàng chọn nữ tỳ thân cận để hầu hạ nàng.
Mẫn Hi đi dọc theo các hành lang với hai bên phủ đầy hoa tươi cùng cây cỏ khiến nàng tưởng mình như lạc vào một mê cung kì bí.
Tẩm điện của đế vương không hề nhỏ, loanh quanh một hồi nàng phát hiện một hành lang dẫn ra một cái hồ lớn.
Giữa hồ còn có một chiếc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡