⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

người.
Thương tình cho Ý Lan, tiên đế chấp nhận giữ cho Phỉ Tống một mạng.
Nhưng phải trơ mắt nhìn mẫu thân cùng gia quyến bị hành hình đối với hắn chết còn đáng hơn.
Sự căm phẫn đã được nhen nhóm từ đấy, hắn quyết đời này hắn phải trở thành hoàng đế, trở thành người có quyền lực nhất, để trả thù cho nương của hắn.
Ông trời không lấy đi của ai tất cả, Phỉ Tống rất có thiên phú võ nghệ.
Hắn học một biết mười, được tiên đế hết sức vừa lòng.
Lên 15 tuổi, hắn đã được tiên đế giao cho một phiến quân tiên phong đi dẹp loạn ở vùng phía nam biên cương.
Tất nhiên sau chiến thắng trở về, danh tiếng của hắn vang dội.
Không những vậy còn thuần phục được không ít binh lính dưới trướng khiến họ nguyện một lòng đi theo hắn.
Tuy còn trẻ tuổi nhưng Phỉ Tống lại đa mưu túc kế, trên chiến trường hắn như một quái thú bị đứt cương khiến quân địch phải dè chừng.
Khác hẳn với hắn, Thiên Hoằng được định sẵn là đế vương tương lai của quốc gia lại có tính trăng hoa, thích dành thời gian bên trong tẩm điện, ngày đêm triền miên ca hát với những kĩ nữ.
Bao nhiêu tâm tư kế sách của hoàng hậu đổ sông đổ bể vì hắn.
Sự nỗ lực của Phỉ Tống La Đế cũng được đền đáp.
Tiên đế ngày một già yếu thì đội quân của hắn cũng ngày càng bành trướng, hùng hậụ Bất kể kẻ có có ý định tới ngai vàng, Phỉ Tống hắn phải diệt sạch tận gốc.
Thiên Hoằng là kẻ bị Phỉ Tống ra tay đầu tiên.
Thứ ngu xuẩn đó chết trong tay của một hầu gái thân cận, bị sắc đẹp của nàng ta hút hồn, uống rượu có độc chết tức tưởi không kịp nhắm mắt.
Gia đình nàng ta bị Thiên Hoằng hại chết, ép bức nàng phải vào cung hầu hạ hắn.
Phỉ Tống biết được đã mua chuộc nàng, cho nàng cơ hội trả thù và hứa sẽ cho lo lắng chu toàn con đường ra khỏi cung sau này nếu sát hại Thiên Hoằng thành công.
Đế hậu sau cái chết của con trai đau lòng quá mà đổ bệnh, không lâu sau cũng đi theo tiên hoàng.
Nhưng người con trai còn lại, người thức thời sẽ tự động biết tìm đường lui, đối đầu với hắn thì kết quả chỉ có máu chảy đầu rơi.
Duy nhất chỉ có Trác Lưu La Đế, con trai của một vị phi tần bị thất sủng, là người đệ cùng hắn trải qua tuổi thơ gian khó.
Trác Lưu không có tài năng xuất chúng như Phỉ Tống, nhìn thấy mẫu thân ngày ngày thương tâm vì tiên đế, hắn cũng không muốn ở lại trong chốn cung điện lạnh lẽo vô tình này.
Khi Phỉ Tống La Đế đăng cơ, hắn liền xin Phỉ Tống được xuất cung đi chu du thiên hạ, thi thoảng sẽ lại về cung.
Phỉ Tống tự mình tiễn người mà hắn coi là đệ đệ duy nhất ra khỏi cung, giờ đây cả cung điện tráng lệ đầy xương máu này chỉ còn độc nhất thuộc về hắn.
Mẫn Hi cũng đã hiểu vì sao Phỉ Tống lại có tính tàn độc như vậy.
Chứng kiến những người hắn yêu nhất chết trước mặt khi tuổi còn nhỏ đã trở thành một nỗi ám ảnh trong tâm trí hắn khiến nhân cách của hắn trở nên vặn vẹo, máu lạnh.
Nghe về hắn là vậy nhưng quả thực hắn đối với nàng lại vô cùng ôn nhu, kiên nhẫn.
Hắn làm cho nàng cảm thấy hắn thực lòng mà đối đãi với nàng.
Không biết có phải nàng như con rùa rụt cổ, luôn nghe lời răm rắp khiến hắn vừa lòng mà sủng ái hay không.
Trải qua thêm một ngày nhàm chán, Mẫn Hi không đoán được tâm tư của Phỉ Tống nên cũng dần từ bỏ việc đếm ngược ngày được giải thoát mà yên vị tại Lưu Ly Điện.
Đến bữa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡