Trọn Đời Yêu Em
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

bùn làm cho dơ dáy bẩn thỉu, cô không ngừng leo lên cách xa mặt đất, bàn chân nhỏ trắng như ngà voi trở lạnh mà tái nhợt.
Bên tay phải nhuốm đỏ, một màu bắt mắt, trên lan can lưu lại hàng loạt dấu tay đỏ.
Gió ẩm thổi qua hai gò má ẩm ướt của cô, cả người đau đớn, hai mắt cô trở nên mờ ảo không thấy rõ nữa.
"Mẫn Nhu, chúng ta không hợp.." "Mẫn Nhu, chia tay đi" Nỗi tuyệt vọng vô tận, cảm giác chơi vơi tựa như sóng lớn mạnh mẽ đập vào mặt cô, thân thể run lên, nếu không phải có hai tay đang bám vào hành lang, thì trong chớp mắt cô liền rơi xuống dòng sông đó?
Rơi xuống song?
Cúi đầu nhìn ánh đèn không ngừng lưu động, trong cơ thể có thứ âm thanh không ngừng gào thét "nhảy xuống, mau nhảy xuống, trên đời này không ai thật lòng yêu mày cả, ngay cả người mày yêu nhất cũng phản bội mày, mày sống có ích gì, nhảy xuống, có thể giải thoát " Hai mắt mờ mịt hoang mang, bàn tay nắm lan can không ngừng run lên, trong lòng sợ hãi, bóp chặt cổ họng của cô, để cho cô không thể thở nổi.
"Không ai yêu mày cả...
không ai.." Nước mắt khô khốc lần nữa rơi xuống, cánh môi tái nhợt run rẩy, tự lẩm bẩm.
Giống như nhớ đến ký ức gì đó khiến cô không chịu nổi, gương mặt bất an, mái tóc bay loạn trong gió phất qua gương mặt ướt của cô, gương mặt bi ai yếu ớt chỉ có chứa nỗi đau vô tận.
Hai tay máu chảy đầm đìa che lỗ tai lại, muốn ngăn cản nỗi sợ hãi trong tim, cũng muốn quên đi nó.
Khi buông tay thì mọi thứ chồng đỡ đều biến mất cô sẽ không thể đứng vững nữa?
Trọng tâm không vững, cả người bật lên, Mẫn Nhu co hai mắt lại, nhận thấy mình đang hướng xuống dưới cầu, trong lòng dâng lên cảm giác giải thoát, hoặc chết đi cũng tốt...
Nhưng hai chân cô rời đi lan can, thắt lưng mảnh khảnh bị một cánh tay mạnh mẽ giữ lại, cô kêu lên, cả người ngã lại vào bên trong lần nữa.
Sự va chạm kịch liệt, trời đất như rung chuyển, không hề có cảm giác đau, cô chỉ biết bản thân ngã xuống, theo lực quán tính, người kia cũng không giữ được mà ngã ra sau Trên đầu truyền đến tiếng kêu rên, Mẫn Nhu không quan tâm, mặc cho người đó ôm lấy hông cô, đôi mắt đờ đẫn nhìn ánh đèn đường nhá nhem, hai mắt xót xa liên tiếp trào ra nước mắt.
Sau lưng rất ấm áp khiến cho cõi lòng lạnh như băng của cô cũng được an ủi, ở trước mặt người khác cô cố tỏ ra kiên cường, nhưng lại bị cảm giác ấm áp bất ngờ này làm cho tan nát.
Đột nhiên xoay người, bất chấp người đó cứng ngắc, hai bàn tay nhuốm máu như muốn giữ lấy thứ đó cứu vớt sinh mạng dùng sức vòng lấy thân thể anh, bật khóc nức nở nghẹn ngào.
Áo sơ mi trắng bị nước mắt không ngừng rơi của cô làm cho ướt đẫm, đôi bàn tay bên hông siết chặt khớp xương hiện rõ, móng tay được cắt gọn, sạch sẽ, giờ phút này không biết ai đó muốn giữ lấy lưng cô, nhưng bàn tay lại dừng lại giữa không trung, lúng túng duy trì trạng thái.
"Ô ô..." Tiếng khóc khàn khàn, thỉnh thoảng nấc lên, bao trùm xung quanh là tiếng xe không ngừng chạy qua.
Anh không hề đẩy cô ra, ở trong đêm tối tuyệt vọng, anh không trở thành người cuối cùng vứt bỏ cô.
Anh yên tĩnh nằm trên đất mặc cho cô làm nũng, lệ thuộc vào sự ấm áp của anh, núp trong ngực


⬅ Trước Tiếp ➡