⬅ Trước Tiếp ➡
“Đừng nhúc nhích, cũng vì đau nên ta mới nới ra cho cô.” Tay kia của Rbăm đè eo cô lại không cho cựa quậy.
“Đừng, Rbăm, không được, em sẽ chết đó, không được…” Thiên Yến khóc càng lớn, dường như khóc cho cả sợ hãi mấy ngày nay.
Rbăm bị cô khóc mà bực bội, rút ngón tay ra, quay cô lại, để cô nằm xuống trầm giọng hỏi: “Khóc cái gì? Tôi chưa làm cô thoả mãn à?”
“Không phải, không phải.” Thiên Yến nhanh chóng lắc đầu phủ nhận.
“Tôi không tốt với cô?” Rbăm lại hỏi, hôm nay Kbuôr còn đặc biệt cảnh cáo hắn phải đối xử tử tế với cô, chẳng lẽ cô đã nói gì với Kbuôr?
“Không có, anh tốt với em lắm.” Ở dị giới này, có cái ăn có chỗ ngủ, xem như là tốt rồi. Thiên Yến không hề nghĩ ngợi đáp ngay.
“Vậy cô khóc cái gì?” Rbăm khó hiểu nhíu mày hỏi. Nói thật, hắn không hài lòng lắm với bạn đời này, vai không thể gánh, tay không thể xách, dáng người lại nhỏ bé, không biết leo cây, không chừng ngay cả hái lượm cũng là vấn đề.
Có điều tất cả hắn đều chịu được, hắn có đủ khả năng nuôi sống hai người, nên cô không cần làm gì cũng không sao, mấu chốt là thể chất cô quá yếu, trên giường không thể thoả mãn hắn. Mỗi lần hắn đang cao hứng, cô lại ngất đi, thật quá mất hứng.
Chỗ tốt duy nhất của cô chính là thân thể mềm mại, thơm tho, ôm rất dễ chịu. Phía dưới còn có hai chỗ để vào, đáng tiếc phía sau quá chặt, hắn không vào được, muốn nới rộng cho cô trước, cô còn khóc lóc không yên.
---
“Đau lắm, em thật không chịu nổi.” Thiên Yến ấm ức nói.
“Cũng bởi vì đau nên mới nới ra giúp cô.” Nếu không vì sợ cô đau không chịu nổi, không muốn làm cô bị thương, hắn đã làm luôn rồi, còn phí sức làm gì, hắn như thế cũng là săn sóc lắm rồi, Rbăm thật sự không biết cô khóc cái quỷ gì, giống cái trong tộc hắn rất ít khóc.
“Ừm…” Thiên Yến cảm thấy mình giống như tú tài gặp nhà binh, thất bại khó nói thành lời, đành kéo tay hắn, nhỏ nhẹ năn nỉ: “Rbăm, xin anh đừng đụng đến chỗ đó được không.”
Rbăm nhìn cô nghĩ ngợi, nói: “Tôi tạm thời không đụng đến đó, khi nào nới rộng rồi thì tiếp tục.”
“Đừng…” Thiên Yến thấy hắn chưa từ bỏ ý định hẳn, còn định xin hắn tiếp, vừa mở miệng đã bị hắn hôn.
Hai bàn tay đồng thời nắm đùi cô, kéo hướng ra ngoài, gậy thịt của hắn vọt vào hoa huyệt.
“A… Không…” Thiên Yến cảm giác Rbăm như muốn xe cô làm đôi, toàn bộ đều đâm vào cô. Cảm giác bị xé rách cùng lực va đập làm cô hét lên.
Rbăm cảm thấy gậy thịt bị tiểu huyệt kia vặn xoắn, tường thịt trong hoa huyệt mềm nhuyễn hút hắn vào trong.
Dễ chịu gừ một cái, giống như máy không hề nương tình nhiều lần đi vào tận nơi sâu nhất của cô, còn ngậm vành tai cô hưng phấn hỏi: “Hút chặt như thế còn nói không? Đêm nay không được phéo ngất, ta muốn làm cô khô luôn.”
Thiên Yến nắm chặt da thú dưới người, sợ hắn đẩy bay ra ngoài, hoa huyệt đã sưng đỏ, khó khăn nuốt nhả cự vật của hắn, hoa tâm đã đau đến chết lặng.

⬅ Trước Tiếp ➡