⬅ Trước Tiếp ➡
“Đúng thế, cô nói thế tôi cũng nhớ tới, không nghĩ được hai người này là chị em mà một chút cũng không giống, Điền Mỹ Hòa này thật sự là người tốt, em gái quyến rũ bạn trai của mình, không những không tức giận, lại còn tự mình chạy tới đem cô ấy về nhà!”
Điền Mỹ Hòa nghe thấy người xung quanh xì xào bàn tán, trao đổi một ánh mắt đắc ý với Vương Nhạc Đông.
Tô ẢNh bị tức đến nở nụ cười.
Cô đã gặp qua người không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy qua người không biết xấu hổ như thế, đổi trắng thay đen, thị phi!
Điền Mỹ Hòa, Vương Nhạc Đông, các người giỏi lắm!
“Chỗ này là chỗ nào? Có thể để cho em tới sao? Vẫn còn không nhanh cút về cho chị! Đừng ở chỗ này làm xấu hổ mất mặt!” Điền Mỹ Hòa hung hăng đẩy Tô Ảnh, Tô Ảnh bất ngờ không phòng ngự, lập tức bị đẩy ngã xuống đất, cả người chật vật không thể tả.
Tô Ảnh chỉ cảm thấy phía sau lưng đau đớn, mồ hôi lạnh lập tức túa ra.
Tô Ảnh cắn răng vùng vẫy đứng dậy, liền gắt gao trừng mắt nhìn Điền Mỹ Hòa: “Cô là chị của tôi sao? Tôi quyến rũ Vương Nhạc Đông? Điền Mỹ Hòa, mẹ tôi đã ly hôn với ba của cô rồi? Giữa chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa rồi! Vương Nhạc Đông là đồ bỏ đi, cô muốn giữ lại, tôi cũng không hiếm lạ!”
Sắc mặt của Điền Mỹ Hòa và Vương Nhạc Đông đã trở nên trắng xanh.
Điền Mỹ Hòa lập tức bụm mặt khóc lên: “Tô Ảnh, chị biết, em vẫn nói chị không phải là chị gái ruột của em, cho nên không có tư cách quản em. Lúc em ba tuổi, đi theo dì tái giá vào nhà họ Điền của chúng ta, chị vẫn luôn coi em là em gái mà đối đãi, em muốn gì chị cũng cho em cái đó, làm sao em có thể đối xử với chị như thế? Cũng bởi vì chị mắng em hai câu, em liền phủ nhận sự chăm sóc của chị dành cho em nhiều năm như thế sao? Tô Ảnh, sống phải có lương tâm! Em thử đối diện với lương tâm mà nói, nhiều năm như thế, chị để em phải chịu thiệt sao?”
Chật vật không chịu nổi
“Lúc đó, em khiếp đảm không dám nói gì, chị sợ em bị đói, ngay cả đồ ăn chị cũng đã cho em, chị sợ em lạnh, chị lấy quần áo mình thích nhất đưa cho em, em muốn ca hát, chị liền góp tiền đưa em đi học ở học viện âm nhạc. Chị đối với em đều xuất phát từ nội tâm, em lại hủy hoại thanh danh của chị như thế? Tô Ảnh, lương tâm của em bị chó ăn rồi sao?” Điền Mỹ Hòa diễn vô cùng tốt, một màn khóc lóc kia vô cùng tha thiết.
Dường như Tô Ảnh đều đã cho rằng cô ta đang nói sự thật.
Ha ha, nói cái gì mình bị đói liền cho cô ăn? Đó là đồ ăn còn thừa của cô ta?
Nói gì mà sợ mình bị lạnh nên đưa quần áo cho mình? Đó là quần áo cũ cô ta mặc hai ba năm rồi!
Nói gì mà mính thích ca hát liền góp tiền đưa mình học học viện âm nhạc? Đó là mẹ bán đi đồ cưới và piano quý giá, mới cho mình vào học viện được.
Tô Ảnh nhẹ nhàng lắc đầu: “ Điền Mỹ Hòa, cô nói những lời này, không sợ thiên lôi đánh xuống sao?”
Vương NHạc Đông lập tức đứng ra bảo vệ Điền Mỹ Hòa: “Tô Ảnh, cô đang nói gì thế? Mỹ Hòa đối với cô như thế còn chưa đủ tốt sao? Cô không cảm kích còn chưa nói, vẫn còn rủa Mỹ Hòa, tâm cô đen như thế à?”
Mọi người xung quanh đều nghị luận càng lúc càng nhiều rồi.
Tất cả mọi người đều chỉ trỏ TôẢnh, đều chỉ trích cô không biết tốt xấu.
Tô Ảnh tức giận đến mức hai mắt đỏ bừng: “Điền Mỹ Hòa, cô luôn miệng nói cô rất tốt với tôi, cô lấy đi nửa năm tiền lương của tôi, là rất tốt với tôi sao? Thừa dịp mẹ tôi sinh bệnh, đuổi chúng tôi ra khỏi nhà là đối tốt với chúng ta sao?
Vẻ mặt Điền Mỹ Hòa kinh hoảng nói: “Em đang nói gì thế? Chị nghe không hiểu ý của em? Tô Ảnh, đối nhân xử thế phải có lương tâm, em không thể nói xấu chị như thế được. Tuy mẹ em và ba chị đã ly hôn, nhưng chị vẫn coi em như em gái ruột. Cho dù em không muốn nhận người chị này, chị lại vẫn coi em là em gái như cũ.”
Vương Nhạc Đông lớn tiếng đối nói với quần chúng vây xem ngày càng nhiều: “Tôi có thể chứng minh từng câu từng chữ Mỹ Hòa nói đều là sự thật! Tô Ảnh không biết xấu hổ, nơi nơi đều quyến rũ đàn ông, sau khi bị Mỹ Hòa dạy dỗ vài lần, bắt đầu ghi hận trong lòng. Mẹ cô ta sinh bệnh, cũng là Mỹ Hòa đứng ra lo liệu tiền thuốc men. Nhưng Tô Ảnh không những không cảm kích, lại còn chuyển ra khỏi nhà họ Điền, công khai muốn vạch rõ giới hạn với Mỹ Hòa!”
Nói xong câu đó, Vương NHạc Đông nói với Điền Mỹ Hòa: “Mỹ Hòa, những gì em đã làm vì cô ta cũng đủ rồi! Em cũng không thể vì cô ta mà oan uổng bản thân mình! Mấy năm nay, vì Tô Ảnh, sự nghiệp của em vẫn giẫm chân tại chỗ, em đã làm hết nghĩa vụ của người chị rồi! Cô ta đã hai mươi mốt tuổi rồi, không phải là đứa trẻ nhỏ nữa, để cô ta tự sinh tự diệt đi!
Điền Mỹ Hòa lập tức ra vẻ hiên ngang lẫm liệt nói: “Anh nói gì thế? Sao em có thể làm như thế được? Mặc kệ em ấy như thế nào, trong mắt em, em ấy vĩnh viễn là em gái của em! Cho dù Điền Mỹ Hòa em không đóng phim nữa, em cũng sẽ không mặc kệ em ấy!”
Mọi người xung quanh tức khắc tán dương Điền Mỹ Hòa: “Qủa nhiên là người chị tốt! Cũng không phải là em gái ruột, còn không thể bỏ mặc như vậy, khó trách mấy năm nay không thấy tác phẩm nào của Điền Mỹ Hòa, hóa ra là vì em gái mà chậm trễ!”
“Đúng thế, tôi cũng không nghĩ tới hóa ra Điền Mỹ Hòa lại là người thiện lương như vậy! Trước kia không để ý, về sau phải theo dõi nhiều một chút!”
Chật vật không chịu nổi
Nghe tiếng người khác bàn luận, Điền Mỹ Hòa và Vương Nhạc Đông hiện lên loại ý nghĩ đã thực hiện được ý đồ trong đáy mắt.
Người tham dự bữa tiệc này, không ai là người bình thường cả.
Chỉ cần bọn họ nhớ kỹ Điền Mỹ Hòa, liền không lo sẽ không có cơ hội ở trong giới giải trí rồi.
Chỉ một Tô Ảnh nho nhỏ, đổi lấy tấm vé vào làng giải trí, đáng giá!
“Tô Ảnh, em liền nghe chị khuyên đi! Về nhà đi, làm việc thật tốt, sống thật tốt, không cần ra ngoài làm chuyện mù quáng, chị là chị gái em, có chị nuôi em, em còn có thể bị đói hay sao?” Vẻ mặt Điền Mỹ Hòa tiếc nuối nhìn Tô Ảnh: “Làm phụ nữ, cần phải dựa vào chính mình, không thể bán đứng thân thể của mình, những tên đàn ông già cả đó có thể cho em cái gì? Chỉ là vì muốn lấy đi thanh xuân của em mà thôi!”
Tô Ảnh giận quá hóa cười.
Cô dựa vào đàn ông?
Nếu cô là người chỉ biết dựa vào đàn ông, thế thì cô đã sớm ở bên cạnh Vương NHạc Đông rồi.
Nếu cô là người dựa vào việc bán đứng thân thể để kiếm ăn, làm sao có thể không lo liệu nổi việc chữa trị của mẹ cô?
Điền mỹ Hòa này đúng là có năng lực không phân rõ trắng đen, so với trước đây, đũng là đã dày công tôi luyện.
Tô Ảnh từ từ chỉnh lại lễ phục trên người, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Điền Mỹ Hòa, chậm rãi mở miệng: “Điền Mỹ Hòa, cô dám thề với trời, nếu hôm nay cô nói dối, vậy thì sẽ bị thiên lôi đánh xuống chết không tử tế không? Cô dám sao? Tôi dám, tôi dám thề với trời, Tô Ảnh tôi không thèn với trời đất, không thẹn với lòng người!”
Điền Mỹ Hòa vừa định phản bác lại, liền nghe thấy trong đám người bên ngoài vang lên một âm thanh lạnh lùng và uy nghiêm vô cùng: “A, hóa ra tôi là tên đàn ông già rồi hả?
Một giây sau, đám người tự động tách ra.
Tô Ảnh ngẩng đầu lên nhìn thấy Phó Thịnh từ từ đi về phía bên này.
Ánh đèn màu cam rơi xuống trên người anh, uy nghiêm giống như vị thần trên trời, không để cho bất kỳ ai có thể xâm phạm.
⬅ Trước Tiếp ➡