⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhìn thấy anh họ xuất hiện, trong lòng thở ra nhẹ nhõm, cả người cũng xụi lơ ngồi xuống nền.
Cảnh Dật Thần biết Triệu An An không có chuyện gì, cũng không nhìn cô, trực tiếp đến bên cạnh Thượng Quan Ngưng.
Vừa nhìn cả người cô, anh đau lòng tột đỉnh.
Anh cởi áo khoác của mình đem Thượng Quan Ngưng bọc lại, nhẹ nhàng ngồi xuống bế cô lên, đi ra khỏi kí túc xá, vào thẳng trực thăng.
“Kiểm tra cô ấy, không để xảy ra sai sót.”
Giọng anh lạnh như băng, cả người trên dưới tản ra hơi thở lạnh lùng, trên gương mặt góc cạnh rõ ràng không có một tia biểu tình.
Mà những người quen thuộc của anh hiểu, anh đang vì người trong lòng mà giận dữ.
Cảnh Dật Thần vừa bước vào văn phòng đã biết xảy ra chuyện gì, thấy có người dám tổn thương cô, anh có một loại phẫn nộ tê tâm phế liệt.
Anh chưa bao giờ biết, anh đã ôm cô gái ở trong lòng một cái.
Toàn bộ những người làm việc cơ mật cùng tổ y tế hằng năm đều đi theo Cảnh Dật Thần, cho đến bây giờ, chưa từng thấy anh ôm qua bất kì cô gái nào, hơn nữa, cũng chưa từng thấy anh tức giận như thế.
Rõ ràng rồi, tổ y tế đã hiểu tại sao đoàn bọn họ hôm nay chỉ toàn là nữ.
Bọn họ nhanh chóng kết nối người Thượng Quan Ngưng với các thiết bị y học, bắt đầu cho cô kiểm tra toàn bộ cơ thế.
Triệu An An nhìn anh họ ôm Thượng Quan Ngưng đi, trong lòng cuối cùng cũng buông lỏng, đảo mắt thấy Quách Soái đang nửa chết nửa sống nằm vất vưỡng trên mặt đất, đi tới một cú đá thật mạnh, nhất định đem hắn bất tỉnh đá cho tỉnh.
“Mang hắn đi!”
Triệu đại tiểu thư một tiếng ra lệnh, người của Cảnh Dật Thần liền đến đem người rời đi.
Đợi Triệu An An lên máy bay, trực thăng rất nhanh cất cánh, rời khỏi trường học.
Mà cả đại học X bởi vì chiếc máy bay kia liền sôi nổi.
“Đây là vị lão sư có may mắn như thế nào, bạn trai lái máy bay trực thăng đến đón! Quá đặc biệt, khí phách quá rồi, cái gì trai tân BMW tất cả đều bỏ đi!”
“Ở kí túc xá nhất định phải là lão sư sao, nói không chừng đó là sinh viên đấy, chẳng quam cô gái này thật làm người khác ghen tỵ!”
“Nếu có người nguyện ý dùng phi cơ trực thăng đến đón tôi, tôi lập tức gả cho anh ấy! Mặc kệ anh ấy trưởng thành bề ngoài có ra làm sao!”
“Trời ơi, cô chẳng lẽ không nhìn thấy sao? Từ trên máy bay xuống là một người đàn ông rất rất đẹp trai nhé, cả người giống như từ trong TV bước ra, tôi chưa từng gặp qua ai đẹp trai như thế!”
...
nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của
Thượng Quan Ngưng bị toàn bộ nữ sinh ghen ghét ngay giờ phút này cô lại không hạnh phúc chút nào.
Cả người cô mê mê tỉnh tỉnh, trên người chỗ nào cũng đau, đến thở cũng đau, nhưng mọi việc này không đáng là gì. Điều khiến cô khổ sở nhất đó chính là cả thân thể cô nóng ran như đang nằm trên đống lửa, cô đem quần áo của mình xé rách mới cảm thấy mát mẻ một chút.
Trên thực tế, lúc kiểm tra thân thể thì trên người quần áo của cô đã thoát ra hgafn hết, chỉ che lại cho cô một cái thảm đép hờ.
Nữ bác sĩ cầm đầu tổ y tế đã gần nưm mươi, là một bác sĩ nổi danh, kinh nhiệm phong phú, kiểm tra một lúc liền đưa ra kết luận.
Triệu An An vẫn luôn theo dõi, nôn nóng hỏi: “Thế nào, có nặng lắm không?”
Nữ bác sĩ vỗ vỗ tay cô, nói: “Không có việc gì”, việc băng bó cho Thượng Quan Ngưng còn lại do bác sĩ khác làm nốt, rồi đi ra chỗ Cảnh Dật Thần Báo cái tình hình.
Bà biết tính cách và phong cách làm việc của Cảnh Dật Thần nên mở miệng liền báo cao ngay vào trọng tâm: "cô,ấy không có gì ảnh hưởng đến tính mạng, phần đầu đã ngừng xuất huyết, chỉ cần tĩnh dưỡng thật tốt thì có thể nhanh chóng bình phục."
Cảnh Dật Thần khuôn mặt không biểu tình gật gật đầu.
“Hôn mê bất tỉnh nguyên nhân là do bị tiêm vào người thuốc kích dục, tôi chỉ có thể tận lực giảm bớt tác dụng phụ, nhưng không thể hoàn toàn giải hết,Trừ phi……” Nữ bác sĩ không có nói thêm gì nữa.
Cảnh Dật Thần biết ý bà, nhàn nhạt mở miệng nói: “Dùng thuốc giúp cô ấy giảm bớt, còn lại thì đưa cô ấy qua đây.” Nữ bác sĩ gật gật đầu, xoay người đi vào.
Bị tiêm thuốc kích dục vào người sẽ có ham muốn vô cùng mãnh liệt, nhưng không giống như thuốc kích dục này là loại không bình thường, thuốc này nếu không tiến hành quan hệ thì sẽ vì bí bách nổ tan xác mà chết. Thuốc bình thường cũng không ảnh hưởng đến tính mạng mà chỉ hơi khó chịu mà thôi.
Ngón tay Cảnh Dật Thần gắt gao nắm tay, anh nhìn qua tên Quách Soái hôn mê bất tỉnh vì đã bị Triệu An An đánh. Anh kiềm chế không để cho chính mình xúc động mà ném hắn khỏ phi cơ.
Vài phút sau, máy bay trực thăng đáp xuống thành phố A, ở vùng ngoại thành có rất nhiều biệt thự xa hoa.
Tổ y tế đưa Thượng Quan Ngưng vào trong biệt thự, sắp xếp chỗ nằm rồi nhanh chóng lui ra, trở về tôt bảo dưỡng ở tập đoàn.
Quách soái bị A Hổ cùng thủ hạ của anh mang đi, nghĩ đến việc cái tên này sẽ nhanh chóng sẽ nếm trải cuộc sống không bằng chết.
Triệu An An biết Thượng Quan Ngưng đã an toàn, giờ mới yên lòng, bỗng nhiên nhớ tới cô còn phải đi giám thị, nhưng hiện tại trừ phi ngồi máy bay trực thăng trở về mới kịp, nếu không khẳng định sẽ không kịp rồi.
Cô không nghĩ đến trường học, cô muốn nhìn Thượng Quan Ngưng an toàn tỉnh lại mới có thể yên tâm đi.
Cô canh giữ ở mép giường Thượng Quan Ngưng, nhìn bản thân Thượng Quan Ngưng đem chăn xốc lên, vô ý thức tự cở quần áo của chính mình, sợ tới mức chạy nhanh đem cho cô cái chăn che lại người cô.
Nói giỡn, anh của cô còn ở bên cạnh!
Thượng Quan Ngưng dáng người rất đẹp. Ngay cả cô là nữ nhân còn mê huống chi là nam nhân.
Tuy rằng là cô còn thân anh họ hơn là anh ruột, vừa mới cứu Thượng Quan Ngưng, cô thấy ca ca không giống bình thường, tuy rằng là thân với anh nhưng cô cũng không thể hại bạn thân nha?
Triệu An An thấy Cảnh Dật Thần không có ý tứ rời đi chút nào, không khỏi nhìn anh trừng mắt: “sao anh còn chưa đi?”
Từ nãy đến giờ mới có,hơn mười phút, công dụng của thuốc trong người của Thượng Quan Ngưng vừa đỡ một chút giờ lại phát tác.
Cô có hỏi qua bác sĩ, cái thuốc này ít nhất phải hai giờ mới có thể hoàn toàn hết, tâm trí bản thân phải gắng gượng, bằng không thời gian sẽ ngày càng dài.
Đến thời điểm này, cô khẳng định là có cái loại nhu cầu sinh lý này.
Anh họ của cô rõ ràng biết, lại còn ăn vạ ở nơi này, chẳng lẽ là muốn có cơ hội ăn đậu hủ?
⬅ Trước Tiếp ➡