⬅ Trước Tiếp ➡
“An Ninh nhà ta quả là một đứa trẻ tốt. Mới thế đã biết lo lắng cho chồng rồi.” Giang Bội Hoa cười đầy thích thú.
“Mẹ….con đâu có như mẹ nói đâu….” An Ninh hờn dỗi nhìn Giang Bội Hoa, bộ dạng làm nũng.
Khiến Giang Bội Hoa và ông Vinh cùng cười phá lên. “Nhìn này, nhìn này, An Ninh nhà ta xấu hổ rồi, hahaha…”
 ………………
Trong tiếng cười vui vẻ của ba người, sự khó chịu cực độ của Vinh thiếu cũng kết thúc.
Bữa tối kết thúc, ông Vinh và Lạc An Ninh tiếp tục chơi nốt ván cờ trước bữa cơm, vừa đi tới trước bàn cờ thì nhìn thấy những quân cờ xáo trộn trên bàn cờ.
Không cần nghĩ cũng biết là ai làm.
Ngay lập tức ông Vinh liền dạy dỗ Vinh thiếu một trận. Lần này thì hay rồi, sự khó chịu của Vinh thiếu đã tăng lên tới mức trầm cảm, khuôn mặt đẹp trai trở nên âm trầm tới đáng sợ.
Vinh thiếu cảm thấy địa vị của mình ở nhà họ Vinh bị tụt dốc, thậm chí đã đến mức phải tranh giành một người ngoài như Lạc An Ninh.
Ván cờ bị phá, ông Vinh cũng không còn tâm trạng chơi tiếp nữa, ông đẫn Giang Bội Hoa và Lạc An Ninh tản bộ trong vườn hoa.
Một lần nữa Vinh thiếu lại bị bỏ rơi.
Chín giờ tối, Vinh thiếu nhắc nhở muốn về biệt thự Hào Đình, ông Vinh tức giận nói: “Về biệt thự Hào Đình làm gì, hôm nay nói gì cũng phải ở đây cho ông. Hai cháu lấy nhau hai năm rồi, khi nào thì cho ông có chắt để bế đây?
Quân cờ (2)
Ý của ông Vinh rất rõ ràng, chính là giục sinh con, Lạc An Ninh cúi đầu nhìn hai bàn tay đặt trên đùi hơi nắm chặt, cô mím môi không nói gì.
Nếu để ông Vinh và Giang Bội Hoa biết, mặc dù cô và Vinh thiếu đã kết hôn được hai năm, nhưng thời gian ở chung phòng chỉ có duy nhất một đêm hôm qua, không biết họ có bị tức đến nỗi tăng huyết áp không?
Đang lúc cô định im lặng là vàng, Vinh thiếu bỗng nhiên giải vây giúp cô: “Ông nội, An Ninh còn nhỏ, không thích hợp sinh con sớm. Chúng cháu vẫn còn trẻ, sinh con lúc nào mà chẳng được.”
“Anh Ninh còn nhỏ, nhưng thằng nhóc cháu cũng sắp đầu bà rồi còn gì?” Ông Vinh giơ cây gậy, Vinh thiếu nhanh chóng né tránh, sau đó không nói gì nữa, tiếp tục im lặng là vàng.
Lạc An Ninh tỏ vẻ xấu hổ, Vinh thiếu mới hai mươi bảy tuổi, cách đầu ba cũng phải một khoảng thời gian nữa, chuyện sinh con cô cũng không phản đối, nhưng có một nguyên tắc là, chỉ sinh con với người đàn ông mà mình yêu.
Cô và Vinh thiếu, cùng lắm chỉ là hai người xa lạ bị một cuộc hôn nhân ràng buộc lại với nhau, hoàn toàn không hề có tình cảm.
Bảo hai người lạ sinh con với nhau, quả thực có chút buồn cười.
Ông Vinh rất mong muốn có chắt. Lại có Giang Bội Hoa lên tiếng, chủ đề đều đổ dồn về chuyện cháu chắt.
Ông Vinh là trụ cột trong nhà, sau cùng ông đưa ra quyết định, năm nay Lạc Anh Ninh nhất định phải sinh con, nếu không cổ phần của ông Vinh trong Bách Nạp của Long thiếu sẽ bị rút về hết, khi nào chắt ra đời mới trả lại cho anh.
Câu nói này không chút nghi ngờ là một quả bom hạng nặng ném xuống biển, nổ tung cả vùng biển gây lên bão tố.
Vinh thiếu sờ chóp mũi, nói buồn ngủ rồi chuồn đi trước, Lạc An Ninh đang do dự nghĩ lí do, Giang Bội Hoa liền bảo cô đi nghỉ, thực ra trong bụng bà mẹ chồng này đã có tính toán cả rồi, bà biết thừa.
Cũng giống như ông Vinh, bà cũng muốn có cháu bế sớm, nhưng với tình hình của Vinh thiếu ….muốn có cháu bế thực sự là làm khó anh.
Về phòng ngủ, cô mới phát hiện Vinh Viêm đang tắm trong phòng, tiếng nước lào xào vang lên, một ý nghĩ kỳ quái xuất hiện trong đầu Lạc An Ninh.
Chuyện tối qua hãy còn hiện hữu, cơ thể săn chắc của Vinh Viêm thật sự là cơ thể đẹp nhất trong những người đàn ông mà cô từng thấy!
Phát giác mình đang nghĩ cái gì, cô liền giật mình, vỗ má: “Lạc An Ninh, mày đang nghĩ lung tung gì đấy….”
Được rồi, nếu anh đang tắm, vậy cô sang phòng khách tắm là được. Lạc An ninh lấy quần áo tắm trong tủ thay ra rồi đi ra ngoài, không ngờ, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy bác Trương đang đứng ở cửa, làm cô giật mình.
Bác Trương cũng không nghĩ cửa bỗng nhiên bị mở ra, vội vàng ho mấy tiếng xấu hổ, cười: “Mợ chủ, muộn rồi cô vẫn chưa nghỉ sao?”
“Tôi sang phòng khách…..”tắm.
Lạc An Ninh còn chưa nói hết, bác Trương đã nghiêm mặt nhìn cô nói: “Mợ chủ làm như thế sao được. Cô và cậu Vinh là vợ chồng sao có thể ngủ riêng? Nếu để ông chủ biết được sẽ tức giận thế nào chứ? Ông ấy mong có chắt không phải mỗi ngày một ngày hai thôi đâu. Cô và cậu Vinh thật sự muốn để ông ấy tức chết sao?”
Lạc An Ninh đau đầu xoa thái dương vừa định mở lời, một cánh tay còn ướt đã lôi cô vào lòng.
Cơ bụng săn chắc của Vinh Viêm vẫn còn dính nước nhỏ giọt, phần eo thắt một chiếc khăn tắm lỏng lẻo, trên người còn phảng phất mùi hương của sữa tắm, nhìn bác Trương được ông nội sai đi nghe ngóng, anh nở nụ cười: “Bác Trương, không còn sớm nữa, bác đi nghỉ đi, cháu và An Ninh phải đi ngủ rồi.”
….
Quân cờ (3)
Hai chữ ‘đi ngủ’ được anh phát ra rất nặng, bác Trương nghe hiểu ẩn ý của Vinh thiếu, cười rất gian nhìn hai người nói lời chúc ngủ ngon  sau đó về báo cáo với ông Vinh.
Bác Trương vừa đi, Lạc An Ninh thoát khỏi cánh tay của người đàn ông, lùi khỏi lồng ngực của anh, bất mãn nói: “Tại sao anh cố ý để bác Trưởng hiểu lầm?”
Vinh thiếu nhìn cô, tay cầm khăn bông lau mái tóc còn đang ướt, “Muốn lỗ tai nghe được những lời dễ nghe thì chỉ có thể làm như vậy.”
Bỗng nhiên Vinh thiếu mang theo nụ cười đầy tà khí tiến lại gần cô, ánh mắt nhìn vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô, bờ môi khẽ động: “Lời nói vừa rồi với ông nội, em đừng hiểu lầm. Bởi vì chúng ta không thể có con với nhau, điều này chắc em rõ hơn tôi.”
Đúng vậy, cô rất rõ, hai người căn bản không hề có tình cảm, chẳng qua chỉ là hai người lạ bị bắt ép phải kết hôn với nhau mà thôi.
Vinh thiếu có tính ưa sạch sẽ, bài xích con gái, kết hôn hai năm trừ khi bị ông Vinh bức tới không còn cách nào khác, còn không anh có thể giành thời gian để gặp và ăn cơm cùng cô đều là chuyện khó như lên trời.
Bây giờ cô đã nhìn rõ rồi, chỉ cần giành lại được di sản à cha cô để lại, cô sẽ ngay lập tức li hôn với anh.
⬅ Trước Tiếp ➡