Ánh mắt Mặc Tây Quyết lóe lên ánh sáng trong đêm, giọng nói trầm ấm đây tình cảm: “Cô rất muốn đi học?”
“Đúng, có được không? Ngôn Tiểu Nặc gật đầu, đôi mắt ta lóe lên ảnh ngạc
nhiên và mong chờ.
Dưới ánh đèn, đôi mắt cô sáng ngời, làn sóng mắt sáng lên giống như viên kim cương đang chuyển động, vô tình toát lên vẻ phong tình.
Mặc Tây Quyết không nhịn được mà hôn cô, đôi môi cô giống như chiếc bánh pudding, ngọt mà mềm mại, khiến hắn chìm đắm trong vô thức.
Ngôn Tiểu Nặc bị hắn hôn, hương thơm mát lạnh của anh phả vào môi cô với một hơi thở nóng bỏng, cô cảm thấy tim mình càng ngày đập càng nhanh, mãi đến khi cảm thấy cô cảm thấy mình sắp hết hơi, Mặc Tây Quyết mới buông cô ra.
Cô rõ ràng rất tỉnh táo, nhưng lại làm hắn mất kiểm soát hết lần này đến lần khác, Ngôn Tiểu Nặc run rẩy nói: “Bác sĩ nói không được, chân tôi bị đau".
“Thật kém cỏi, đi đường cũng bị thương được.” Giọng Mặc Tây Quyết khàn khàn, rõ ràng trách măng nhưng giọng nói lại rất dịu dàng.
Cô thực sự kém cỏi, nếu không làm thế nào có thể đụng phải một người như hắn.
Ngôn Tiểu Nặc không dám nói, nhưng đôi mắt cho thấy sự không phục, Mặc Tây Quyết trêu chọc nói: “Sao rồi? Lẽ nào cô nghĩ? Không sao, tôi cẩn thận chút là không đụng vào vết thương của cô.”
"Tôi không nghĩ thế!" Ngôn Tiểu Nặc lập tức phụ nhận, mặt đỏ lên, người đàn ông này sao lại lưu manh như thế?
Mặc Tây Quyết nhướn mày hỏi: “Cô còn muốn đi học nữa không?" “Muốn!" Ngôn Tiểu Nặc gật đầu liên tục. Mặc Tây Quyết vẫn chìm đắm trong cảm giác tươi đẹp vừa nãy. Hắn ôm lấy eo thon thả của cô, để dán lên người mình, trầm gọng nói: "Hôn tôi.”
“Hả?” Ngôn Tiểu Nặc kinh ngạc, cô không biết mình nghe nhầm không?
“Hôn tôi, đừng để tôi nói lại lần hai” Mặc Tây Quyết nói, đôi mắt đen nóng bỏng: "Nếu không thì đừng nghĩ được đi học”
Ngôn Tiểu Nặc nhắm mắt, vì muốn đi học, cô hé miệng.
Tôi tay bé nhỏ đặt lên cổ Mặc Tây Quyết, đôi môi hồng hôn lên, khoảnh khắc chạm vào, trái tim cô dường như tiếp xúc với dòng điện, đầu óc trông rỗng.
Mặc Tây Quyết cúi mắt nhìn xuống đôi lông mi cô vì căng thẳng mà không ngừng run rẩy, mặt ửng đỏ lên, trong khi cô ấy hôn mình, anh đặt tay lên mặt cô, ấm áp và mềm mại.
Mặc Tây Quyết nhìn đôi lông mi của cô vì căng thẳng mà không ngừng run. rẩy, mặt cô ửng đỏ, mặc cô hồn mình tay hắn đỡ lấy mặt cô, ấm áp và mềm mại.
Cơ thể Ngôn Tiểu Nặc khẽ run lên, nhẹ kêu ưm” một tiếng.
Đôi mắt đen của Mặc Tây Quyết bỗng vì tiếng kêu này mà càng trở lên nóng bỏng, đôi tay to lớn ôm lấy lưng cô và hôn cô một cách điên cuồng.
Cô có thể đi học
Ngôn Tiểu Nặc bỗng chốc đắm chìm trong hơi thở của hắn, đến mức bị hắn ăn sạch sẽ lúc nào cũng không nhớ, chỉ thấy toàn thân khó chịu, đến cả chân. đau cũng không cảm nhận được.
Sau khi kết thúc, Mặc Tây Quyết vuốt tóc cô, chỉ vì một nụ hôn của cô mà hắn lại lần nữa mất kiểm soát.
"Tôi, tôi có được đi học không? Ngôn Tiểu Nặc nhìn thấy sự dịu dàng hiếm thấy của hắn, nhỏ nhẹ hỏi.
Ánh mắt Mặc Tây Quyết đột nhiên nguội lạnh.
Ngôn Tiểu Nặc không biết mình sai ở đâu, trong lòng căng thẳng, mở to mắt nhìn hắn: " Anh làm sao thế?"
Mặc Tây Quyết nhìn ánh mắt cô, hừ lạnh một tiếng: "Muốn đi học vậy sao?" “Vâng” Ngôn Tiểu Nặc nhỏ nhẹ đáp lại.
"Có thể đi học nhưng không được ở lại trong trường” Mặc Tây Quyết hơi mềm lòng nói: “Tôi bảo người đưa đón cô đi học.”.
Ngôn Tiểu Nặc chán nản, cô vẫn là không có chút tự do nào, dù sao đi học vẫn tốt hơn là không đi, cô đành đồng ý: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh”
Thái độ của cô làm Mặc Tây Quyết không thoải mái, hắn cười lạnh rồi đứng dậy mặc áo đi vào phòng sách.
Ngôn Tiểu Nặc không biết mình đã trêu chọc gì hắn, thấy hắn không dày vò mình nữa trong lòng nhẹ nhõm rồi ngủ thiếp đi.
Mặc Tây Quyết trở về phòng sách, gọi Duy Đức đến. “Cậu chủ, cậu có gì căn dặn ạ?” Duy Đức cung kính cúi đầu 90 độ.
“Ngôn Uyển Cừ mấy hôm nữa sẽ đến trường đại học Shọc, cậu đi đánh tiếng với bên đó đi, tránh sau này bị người ta bắt nạt" Mặc Tây Quyết lạnh nhạt ra lệnh, cô gái này đi đường còn bị người ta dẫm phải, ngốc muốn chết.
Người phụ nữ của hắn cho dù ngốc nghếch cũng không thể để cho người khác tuỳ ý bắt nạt.
Duy Đức khẽ rùng mình, cậu chủ mà lại quan tâm Cô Ngôn nhiều như thế? Anh ta không dám chậm trễ, vội vàng sắp xếp.
Mặc Tây Quyết mở máy tính bắt đầu xử lý công việc, sau khi tất cả hoàn tất thì cũng đã khuya.
Đứng dậy rời khỏi phòng sách, Duy Đức nói với hắn: “Cậu chủ, việc trường đại học S đã sắp xếp ổn thoả, Cô Ngôn học ở đó sẽ không bị ai làm khó gì cả"
“Ừm” Mặc Tây Quyết hờ hững đáp lại.
Sáng sớm hôm sau, khi Ngôn Tiểu Nặc tỉnh dậy, Mặc Tây Quyết đã đi đến công ty rồi, chỉ còn lại mình cô ăn sáng.
Bữa sáng hôm nay rất phong phú, còn có dâu tây, món cô thích ăn nhất, cô rất vui.
Người giúp việc lúc đó bưng lên cho cô một bát canh thuốc, thái độ vô cung kính cận: "Cô Ngôn, cậu chủ đặc biệt căn dặn người làm nấu canh, rất tốt cho sự hồi phục vết thương ở chân, cô uống mau khi còn nóng đi."
Mặc Tây Quyết quan tâm tới cả việc nhỏ như này? Ngôn Tiểu Nặc ngạc nhiên, trong lòng cảm thấy có chút ấm áp, cô bưng bát canh lên uống.
“Cô Ngôn, canh này thế nào ạ? Người giúp việc đợi cô uống xong mới hỏi. “Rất ngon" Ngôn Tiểu Nặc thành thật trả lời.
“Như vậy thì tốt rồi, nếu không đầu bếp sẽ bị đuổi việc" Người giúp việc thở phào nhẹ nhõm,