Bỗng có một cơn gió sắc lạnh từ bên cạnh lao đến. Vân Niệm nhanh chóng né sang một bên.
Ngay sau đó, sát khí không ngừng nghỉ từ bốn phương tám hướng dồn dập tấn công về phía nàng, từng đợt nối tiếp nhau không dứt.
Sát chiêu này tựa như một tấm lưới, từng bước bao vây nàng.
Hệ thống Ôn Quan Trần quả là nhẫn tâm, trận pháp này chẳng để lại chút khoảng trống, sát chiêu không chút nương tay, cẩn thận đừng để trúng đòn.
Tất nhiên Vân Niệm đã biết điều này, nhưng trong bóng tối không nhìn thấy gì, việc né tránh trở nên vô cùng khó khăn, nàng tránh né khá chật vật.
Trong một thoáng không để ý, một luồng kình phong từ bên phải lao đến đập thẳng vào vai nàng.
“Á ”
Luồng kình phong như một lưỡi dao sắc bén, xé rách da thịt nàng trong nháy mắt, máu liền chảy ra đầm đìa.
Nàng chưa kịp hoàn hồn thì từ phía trước lại ập tới một đợt kình phong khác.
Hệ thống lo lắng hỏi Ngươi không sao chứ?
“Không sao.”
Vân Niệm chỉ có thể liên tục né tránh trong tình cảnh không nhìn thấy gì, tâm trí nàng khó mà giữ được bình tĩnh.
Hệ thống sốt sắng Mau tìm mắt trận đi.
Đúng rồi, mỗi trận pháp đều có mặt trận của nó, dù là sát trận hay trận pháp phòng hộ thì chỉ cần tìm được mắt trận là sẽ tìm ra cách phá trận.
Nhưng vấn đề là Vân Niệm hoàn toàn không biết đây là loại sát trận gì, càng không biết có mấy mắt trận.
Nàng không thấy gì ngoài bóng tối dày đặc, chỉ có thể nghe thấy tiếng rít lên của từng luồng kình phong lướt qua tai mình.
Không đúng.
Là… gió
Nàng là tu sĩ, mà tu sĩ thì không chỉ nhìn bằng mắt. Cho dù không thể nhìn thấy thì sao chứ?
Nếu đôi mắt làm ảnh hưởng đến phán đoán của nàng, vậy mù lòa chưa hẳn không phải là một lợi thế.
Khi không thể thấy rõ thì một cơn gió, một giọt mưa hay một chiếc lá cũng có thể chỉ dẫn cho nàng hướng đi đúng đắn.
Luồng kình phong tạt qua từ bốn phương tám hướng, xé toạc không gian, phát ra những âm thanh sắc lạnh tựa tiếng khóc gào của muôn vàn quỷ dữ.
Vân Niệm vận linh lực, tạo ra một màn chắn tạm thời quanh mình.
Nàng nhắm mắt lại, khẽ nghiêng tai lắng nghe.
Những luồng kình phong kia như đến từ nhiều hướng khác nhau, hỗn loạn chồng chéo, nhưng thật ra… lại có quy luật.
Vân Niệm thì thầm “Sau tám luồng gió là một vòng, sau mỗi vòng, kình phong sẽ tạm ngừng trong chốc lát.”
Có chu kỳ, cứ tám đợt là một vòng.
Hệ thống kêu lên Là bát phương trận, mắt trận nằm ở tám hướng đông, tây, nam, bắc, đông nam, đông bắc, tây nam và tây bắc
Vân Niệm mở màn chắn linh lực để né tránh đợt kình phong, tay cầm kiếm vạch ra một luồng kiếm quang phóng tới tám hướng.
Hình như ở phía xa có thứ gì đó bùng nổ, ngay sau đó những luồng kình phong dữ dội lập tức biến mất.
Hệ thống kinh ngạc thốt lên Phá trận rồi sao?
Vân Niệm khẽ nhíu mày.
Trận pháp mà Ôn Quan Trần nói đến chỉ là bát phương trận này thôi ư?
Có vẻ… đơn giản quá thì phải.
Với tính cách của Ôn Quan Trần, nếu đã để nàng xông vào sát trận của ông thì ít nhất cũng phải lột mất một lớp da của nàng.
Xung quanh vẫn chìm trong bóng tối, yên tĩnh đến ngột ngạt, tựa như đang chuẩn bị bùng phát thứ gì đó càng thêm quỷ dị.
Lòng Vân Niệm bỗng chùng xuống.
Cảm giác ớn lạnh lan khắp sống lưng, tóc gáy cũng dựng cả lên.
“Không đúng ”
Đây không phải bát phương trận
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, gió lốc bốn bề nổi lên, luồng kình phong sắc lạnh lao thẳng đến Vân Niệm. Nàng vội vàng ngả người ra sau, kình phong chém đứt cây trâm ngọc trên tóc nàng, khiến mái tóc vốn được búi gọn trở nên rối bời, trên đầu còn đúng một sợi dây cố định tóc lại.
Vân Niệm đưa tay lên sờ vào tóc mình, khi chạm vào mái tóc suôn mượt, nàng khẽ thở phào “May quá, vẫn ổn.”
Ký chủ, không hay rồi, luồng kình phong này nhanh gấp mấy lần vừa nãy
Dĩ nhiên Vân Niệm cũng nhận ra điều đó.