Thủy Triều Dâng
Chương 21
⬅ Trước Tiếp ➡

ba thua thì..." Anh ta cố tình nói đến một cửa "Vào ban đêm, hình phạt sẽ được công bố." "Mẹ kiếp, Lộ Kính Tuyên, khách sạn bị đứt tài chính nên cậu phá sản rồi hả?
Không có tiền anh em cho cậu vay một chút, cũng không cần phải suy nghĩ đến phương pháp này đâụ " Lộ Kính Tuyên bị chọc đến điểm đau, thẹn quá hóa giận, xắn tay áo nhảy xuống xe "Đàn gãy tai trâu, ông đây thấy cậu chắc chắn ngứa da.
" Thanh âm hi hi ha ha từ trong đám người truyền đến, Ngôn Trăn cảm thán nói "Anh ấy thoạt nhìn thật ngốc mà" Ngôn Chiêu nghe vậy, nghiêng đầu nhìn cô cười "Em cũng đừng nói thế với cậu ta, hai người kẻ tám lạng người nửa cân.
" Ngôn Trăn ?
Có anh trai nào nói em gái của mình như vậy không?
Sau một hồi đùa giỡn, Lộ Kính Tuyên để ý đến mái tóc rối bời, thở hổn hển "Được rồi, thời gian không sai biệt lắm, chuẩn bị xuất phát, nhanh lên, chia đội nào.
" Anh ta nhìn về phía Ngôn Chiêu Ngôn Trăn "Hai anh em các người chung một đội đi?
" "Không thèm " Ngôn Trăn lập tức cự tuyệt, không cam lòng nói, "Em muốn cùng anh một đội.
" Gì mà ngu ngốc chứ, nhất định phải chứng minh cho Ngôn Chiêu xem.
"Cũng không được." Ngôn Chiêu chậm rãi nói, "Anh Lộ của em đang trên bờ vực phá sản, em đừng nên gây họa cho cậu ta.
" "Tai họa gì, anh mới là " Ngôn Trăn đột nhiên dừng lại, mơ hồ cảm thấy câu này có chút quen tai.
"Vậy sao?
Vậy anh phải chuẩn bị tốt đề phòng tai họa này, tôi sẽ không bỏ qua cho anh.
" "Mỏi mắt mong chờ." Trong lòng cô lập tức có chủ ý "Vậy em và anh Hoài Tự một đội.
" Nói xong, cô quay đầu, hướng về phía người đàn ông bên cạnh lộ ra một nụ cười "Anh Hoài Tự sẽ không phản đối chứ?
" Tuy rằng hai người cực kỳ ghét nhau, nhưng ở trước mặt người ngoài, Ngôn Trăn vẫn phải bảo trì lễ phép cơ bản, hư tình giả ý gọi Trần Hoài Tự là 'Anh'.
Cô không am hiểu lừa gạt người khác, trong nụ cười không có ý tốt thật sự rõ ràng.
Nhưng Trần Hoài Tự cũng không nói gì, nhẹ nhàng nghiêng đầu ra hiệu "Lên xe.
" Nhìn theo bóng lưng hai người đi xa, Lộ Kính Tuyên thấy khó hiểu "Mặt trời mọc từ hướng tây à?
" "Nói cậu ngốc thì đúng là ngốc thật." Ngôn Chiêu nhét điện thoại di động vào trong túi, "Tối nay chuẩn bị cảm ơn Trần tổng đi, có người trả tiền rồi.
" Lộ Kính Tuyên chuẩn bị trò chơi, chính là đánh bài.
Vòng thứ nhất, Ngôn Trăn luôn trượt tay, hoặc là lấy bài nhầm, hoặc là cháy bài, tóm lại nhiều lần không thắng được, vinh quang đứng bét.
Cô ra vẻ vô tội nhìn về phía Trần Hoài Tự "Tôi thật sự không biết đánh, thật ngại quá.
" Trần Hoài Tự không nói gì.
Vòng thứ hai, Ngôn Trăn lại than thở, thiếu chút nữa nặn ra vài giọt nước mắt "Bọn họ đánh bài cũng quá lợi hại đi, tôi lại thua rồi." Cô cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh từ đầu vai trượt xuống, che đi sườn mặt trắng nõn, thoạt nhìn thật sự có vài phần điềm đạm đáng thương.
Nếu như không phải độ cong khóe môi đã bán đứng cô.
Trần Hoài Tự nhìn cô một cái.
Vòng thứ ba, mục đích hãm hại Trần Hoài Tự của Ngôn Trăn đã đạt được, rốt cục quyết định phô bày toàn lực, phát huy trình độ chân thật của mình, kết quả bị chọn làm đối thủ với Ngôn Chiêu, bị không chút lưu tình


⬅ Trước Tiếp ➡