⬅ Trước Tiếp ➡

ta lại quan sát Ngôn Trăn từ trên xuống dưới một phen "Lúc huấn luyện trước đây người phụ trách các cô chưa từng nói qua, phải mặc áo sơ mi màu sáng và quần dài tối màu sao?
Cô đến đây để làm tình nguyện viên chứ không phải tới tiếp khách, mặc váy cho ai xem?
" Ngôn Trăn không lên tiếng.
"Quên đi, năm nào cũng có mấy người không nghe lời." Người phụ nữ thu hồi ánh mắt "Cũng may hình tượng của cô không tệ, đợi lát nữa sẽ phụ trách tiếp đãi Trần tổng của Công ty đầu tư vốn Hòa Hạ, tôi dẫn cô đến vị trí.
Người đến thì cô rót trà là được, những điều quan trọng cũng đã nói lúc huấn luyện rồi, nhớ khéo léo một chút.
" Mí mắt Ngôn Trăn giật giật "...Công ty đầu tư vốn Hòa Hạ?
Có thể thay đổi người khác không?
" "Cô coi đây là chợ à, còn có thể chọn tới chọn lui?" Người phụ nữ không vui cau mày, ngữ khí tăng thêm "Trực tiếp sắp xếp cho cô ngồi ở ghế khách mời luôn được không?
" Giọng cô ta mang theo gai nhọn, hiển nhiên là quen thói dạy đời, mang theo áp lực cao cao tại thượng.
Nếu đổi lại là sinh viên đại học bình thường khác, đại khái không dám nói nữa, nhưng Ngôn Trăn ghét nhất giọng điệu châm chọc âm dương quái khí như thế này.
Cô dừng bước, hừ lạnh một tiếng, đưa tay định cởi áo gile rời đi, nhưng đầu ngón tay vừa chạm lớp vải, cô mới nhớ tới mình hiện tại đang mang thân phận Tưởng Nghi.
Bản thân Ngôn Trăn tùy tâm sở dục , tùy hứng quen rồi, thế nào cũng không sao cả, dù sao cuối cùng cũng có Ngôn Chiêu chống lưng cho cô, nhưng cô không thể khiến Tưởng Nghi đắc tội với người khác, nhất là cơ hội tình nguyện viên này còn vô cùng khó có được.
Tùy tâm sở dục tùy theo tâm nguyện, ý muốn của cá nhân mà làm ra một hành động nào đó.
Hơn nữa còn làm ra hành động này một cách rất dễ dàng, không có gì khó khăn.
Ngón tay thò vào túi, sờ điện thoại do dự nhiều lần, cô vẫn rút tay ra, nhận mệnh thỏa hiệp, đuổi kịp bước chân của người phía trước.
Bước vào hội trường, một nhóm tình nguyện viên trên sân khấu đang bận rộn điều chỉnh âm thanh.
Người phụ nữ đưa cô đến giữa hàng đầu tiên, hướng dẫn cô "Chỗ ngồi được dán tên, sau khi khách đến, sẽ có tình nguyện viên đưa anh ta vào, khách ngồi xuống cô nhớ rót trà kịp thời, nếu trà nguội thì rót ly khác, tuyệt đối không được để khách uống trà lạnh.
" Nếu như nói, trước đó Ngôn Trăn còn tồn tại một chút tâm lý may mắn 'Tuy rằng Trần tổng của Hòa Hạ nhưng có lẽ trong Hòa Hạ sẽ có rất nhiều người họ Trần', nhưng trong nháy mắt nhìn thấy tên trên bảng, ba chữ "Trần Hoài tự" đã phá vỡ tất cả ảo tưởng của cô.
Thật sự là oan gia ngõ hẹp.
Cuối tuần không thể ở nhà nghỉ ngơi còn chưa tính, mạo hiểm mưa to gió lớn chạy tới nghe diễn đàn còn bị bắt đi làm cu li, càng thảm hơn chính là, đối tượng phục vụ cư nhiên lại là đối thủ một mất một còn của cô Trần Hoài Tự.
Bảo cô rót trà cho Trần Hoài Tự?
Đùa gì vậy, cô còn chưa từng rót cho anh trai ruột Ngôn Chiêu một cốc nước nào.
Phân phó xong, người phụ nữ giao phó Ngôn Trăn cho người phụ trách hội trường bên trong, nhiều lần nhấn mạnh người đến hôm nay đều là nhân vật tai to mặt lớn, bảo cô không được làm sai, sau đó nện giày


⬅ Trước Tiếp ➡