⬅ Trước Tiếp ➡
Cẩn Niên vốn dĩ có chút sợ hãi, nghe được người trong lòng nói câu “Ngoan, không khóc” kia bỗng nhiên liền an tĩnh lại, mắt to ướt dầm dề, lại như là đá quý trong suốt dưới đáy nước, ngây thơ hồn nhiên.
Lộ Ngộ nhìn thấy bộ dáng cô ngoan ngoãn rồi lại hơi hơi có chút khẩn trương ngây ngô, như là búp bê Tây Dương trong tủ kính, trong lòng anh mềm mụp, cầm lòng không được ở trên má cô hôn rồi lại hôn.
Đôi tay Cẩn Niên câu lấy cổ anh nhỏ giọng nói: “Lộ Ngộ ca, Niên Niên thích anh.”
“Ân, Niên Niên thực ngoan.” Lộ Ngộ ở trên cánh môi cô nhẹ nhàng cắn một chút.
Cô nói: “Khi còn nhỏ ông ngoại bà ngoại đều kêu em Niên Niên.”
“Bọn họ hiện tại ở nơi nào?”
“Đã qua đời, em nhớ ông ngoại bà ngoại.” Cô rơi nước mắt.
Lộ Ngộ im lặng, hôn lên trên mắt cô: “Niên Niên ngoan, đừng khóc.” Đây là lần đầu tiên anh dỗ nữ sinh, không có kinh nghiệm gì, cũng chỉ có thể nói như vậy. Hàm Thanh không cần anh dỗ, cô không phải thiếu nữ nhu nhược, chính là Cẩn Niên thì phải, bộ dáng cô chu miệng nhỏ thực đáng yêu cũng thực đáng thương.
Đôi tay anh nhéo nhéo vυ" cô, xoa nắn một lát, cô rầm rì kêu, cảm giác trên người có chút ngứa. Anh đem áo thun của cô cuốn lên trên, lộ ra vòng eo mảnh khảnh mềm mại, lại hướng lên trên, chính là đôi vυ" phì đô đô kia. Cho dù đang nằm cũng là xinh xắn đáng yêu, trong suốt như tuyết.
Lộ Ngộ nhìn cô, cô nhắm mắt lại, không có chút kháng cự nào.
Cô ngoan ngoãn đến có thể để anh muốn làm gì thì làm, là nam nhân đều nhịn không được.
Lộ Ngộ cúi xuống ngậm núʍ ѵú nhỏ của cô, ở trong miệng tùy ý mà mυ"ŧ vào. Cô vừa rồi ở phòng vệ sinh dùng đều là sữa tắm của anh, loại hương vị quen thuộc này còn có mùi sữa nhợt nhạt trên người cô làm tinh thần của Lộ Ngộ càng thêm hỗn độn, cây gậy lớn dưới thân đều đã căng ra một cái lều trại nhỏ.
“Ân… Có cái đồ vật…” Cẩn Niên vặn vẹo thân mình, cảm thấy cộm đến hoảng.
Hai chân anh ngăn chặn cô: “Không được nhúc nhích.”
“Kia, đó là cái gì…” Cô sợ hãi hỏi.
Thân mình Lộ Ngộ cứng đờ, phun ra viên đầṳ ѵú nhỏ kia, mặt trên ướŧ áŧ, càng thêm thủy nhuận. Gương mặt anh ửng đỏ, cây gậy lớn để ở giữa hai chân cô, chọc cô có chút sợ hãi. Cô muốn duỗi tay đẩy ra, Lộ Ngộ lại nắm lấy cổ tay cô, nuốt nước miếng, cuối cùng vẫn là nhẫn nại trở mình. Vẫn như cũ làm cô đưa lưng về phía mình, đôi tay vẫn là lưu lại trong quần áo cô, vuốt ve kiều nhũ mềm mại.
Cẩn Niên nũng nịu mà nói: “Không cần lộng, đau quá…” Cô muốn đẩy ra bàn tay to của Lộ Ngộ, Lộ Ngộ lại không nhẹ không nặng mà nhéo nhéo, “sách” một tiếng: “Đừng nhúc nhích.” Tư thế này, anh có thể hoàn hoàn toàn toàn vuốt ve vυ" cô, thoải mái như vậy, cũng không muốn dễ dàng buông tha cô.
Anh ngẫu nhiên đi hôn lên má cô, hoặc là ở lỗ tai nhỏ của cô cắn một ngụm. Cô chính là thỏ con, nằm ở trong ngực, không chỗ để trốn. Cẩn Niên muốn nhìn di động, anh lại không cho, chỉ có thể như vậy bị anh đùa bỡn. Chính là trong lòng cô lại là ngọt ngào, tuy rằng có chút thẹn thùng, nhưng là cùng người trong lòng nằm chung một chỗ, cô cũng rất vui vẻ, thấp giọng gọi “Lộ Ngộ ca”.
Lộ Ngộ không nghe rõ, lười biếng hỏi: “Nói cái gì đó?”
“Lộ Ngộ ca.” Cô xoay người qua ôm anh.
Bàn tay to của Lộ Ngộ vẫn là không buông ra, vυ" của cô cùng với bàn tay anh thật thích hợp, rất mềm mại, xoa cũng thật thoải mái. Cẩn Niên lại ngáp một cái, anh dịu dàng nói: “Ngủ đi.”
“Ân, ngủ ngon.” Cô ở trên khóe miệng anh chạm chạm, nói.
Vừa dứt lời liền nghe được di động Lộ Ngộ vang lên, anh lấy qua nhìn, là điện thoại của Hàm Thanh. Bạn gái gọi điện, chính là trong lòng ngực anh lại ôm một cô gái khác, tay còn vuốt ve vυ" của người ta. Lộ Ngộ bình tĩnh lại, vẫn là nghe điện thoại. “Uy, Hàm Thanh.” Anh dùng thanh âm bình thường nói.
“Tan làm rồi sao?”
“Ân.”
“Hôm nay công tác thế nào?” Hàm Thanh tựa hồ đang đi chơi với người khác, bối cảnh khá ồn ào.
“Cũng được, tăng ca, có chút bận.”
Hàm Thanh “nga” một tiếng: “Hôm nay em nghỉ ngơi, cùng mấy người bạn đi KTV, giọng em đều khàn rồi.”
“Ngô…” Lộ Ngộ bỗng nhiên kêu lên một tiếng, bởi vì cô gái nhỏ thừa dịp chính mình gọi điện thoại bỗng nhiên chui vào trong chăn. Cô có chút tò mò cây gậy lớn ở giữa hai chân anh kia, anh vừa rồi buông ra tay, cô liền trượt đi xuống, chôn ở trong chăn, đôi tay run rẩy mà đυ.ng tới côn ŧᏂịŧ vừa thô vừa ngạnh giữa hai chân anh.
Lộ Ngộ đều toát mồ hôi, đành phải vươn tay nắm nắm lỗ tai cô.
⬅ Trước Tiếp ➡