Lộ Ngộ không nói hai lời, vội vàng xuống dưới lầu, liền nhìn đến cô giống như một chú thỏ con, cầm ô ở trong mưa tung tăng nhảy nhót. Anh vội vàng đi lên trước chất vấn nói: “Sao em lại tới đây? Người nhà của em có biết không?” Anh nhìn cô bị đông lạnh đến mức khuôn mặt nhỏ trắng bệch, trên người cũng ăn mặc mỏng manh, chỉ mang một cái ba lô nho nhỏ, hiện tại trên người cũng đã bị xối ướt một ít. Lộ Ngộ không hề cố kỵ, nắm lấy tay cô kéo cô tới dưới mái hiên ký túc xá: “Trời lạnh như vậy, em cũng không mặc nhiều thêm một chút.”
Cẩn Niên còn đắm chìm ở trong sự vui sướиɠ khi nhìn thấy anh, nghe anh trách móc, hốc mắt nóng lên, thu dù bổ nhào vào trong lòng ngực anh chặt chẽ ôm anh nghẹn ngào nói: “Lộ Ngộ ca, em rất nhớ anh, rất nhớ anh…”
Lộ Ngộ chạm chạm thân mình lạnh băng của cô, lần này không có đẩy ra mà là cũng nâng lên tay đem cô vòng lấy: “Cẩn Niên, em tới đây một mình sao?”
“Ân.”
“Em như thế nào lại đây? Không đi học sao?”
Cẩn Niên ngước mắt nhìn anh: “Em ở thành phố kế bên học phụ đạo. Đến nơi này chỉ cần một giờ xe. Cuối tuần em được nghỉ liền tới đây tìm anh.”
Lộ Ngộ cảm thấy lá gan cô thật lớn, chính là hiện tại cũng không thích hợp dạy dỗ cô, lôi kéo tay cô sau đó nhận lấy ba lô của cô nói: “Em có chỗ ở sao?”
Cô lắc đầu.
Lộ Ngộ bất đắc dĩ, quá muộn, trường học của bọn họ ở gần một khu thắng cảnh, tới gần kỳ nghỉ quốc khánh, phỏng chừng cũng đã đầy phòng. Anh cởϊ áσ khoác trên người ra bao bọc lấy cô, sau đó nói với dì quản lý ký túc xá: “Dì ơi, thật ngại quá, đây là em, em họ của con, có thể làm em ấy ở ký túc xá một đêm được không?”
Dì ấy cũng biết Lộ Ngộ, rốt cuộc anh thực ưu tú, ở vườn trường cũng rất được ưu ái. Vừa rồi nhìn hai người ở dưới mái hiên tình chàng ý thϊếp, em họ cái gì a, rõ ràng chính là đổi bạn gái. Bà cười như không cười: “Đừng hù dì a, cậu bé, có phải có bạn gái mới hay không? Nữ sinh trước kia tới chờ con cũng không phải là người này nha.”
Lộ Ngộ không còn cách nào khác, căng da đầu thừa nhận: “Em ấy vừa mới tới, con thật sự không tìm thấy chỗ ở cho em ấy.”
Bà cũng không có làm khó: “Vào đi thôi, cô gái nhỏ đều bị đông lạnh hỏng rồi, ở chỗ này đợi cả một ngày.”
Lộ Ngộ nói lời cảm ơn, Cẩn Niên cũng lễ phép mà cảm ơn bà, lại đi theo anh lên lầu.
Không ít người đều nghỉ về nhà, cũng không còn lại bao nhiêu người. Cẩn Niên nắm tay anh, trong lòng ấm áp. Rốt cuộc lại nhìn đến anh, chẳng sợ ở trong mưa đợi một ngày cô cũng không để ý.
Lộ Ngộ đứng ở ngoài cửa ký túc xá trước vào tới cùng bạn cùng phòng nói: “Lão Hà, cậu đi trước phòng lão Chu bên cạnh ở đi. Em, em họ mình đêm nay ở chỗ này tạm một đêm. Thật ngại quá.”
Bạn cùng phòng ngẩn người, mở cửa, nhìn đến người tránh ở phía sau Lộ Ngộ, cười nói: “Thế nào, anh không có lừa em đi, anh thật sự biết Lộ Ngộ.”
Cẩn Niên nhỏ giọng nói câu xin lỗi liền nắm áo sơ mi của Lộ Ngộ không mở miệng.
Bạn cùng phòng nói với Lộ Ngộ: “Hôm nay mình ở dưới lầu gặp được em ấy, em ấy một đường hỏi thăm qua tới. Gọi điện thoại cho cậu cậu cũng không nghe, mình liền nói mang em ấy đi ăn cơm, em ấy sợ mình là người xấu cũng không chịu đi theo mình.”
Lộ Ngộ nghĩ Cẩn Niên cũng không phải quá ngốc, còn có chút cảnh giác.
“Được rồi, đêm nay mình đi ra ngoài ở! Vậy còn cậu thì sao, lát nữa có lại đây hay không? Hoặc là cậu muốn ở chỗ này cùng với em ấy?” Anh cuốn chăn của mình, lúc đi đến cạnh cửa mờ ám mà hỏi Lộ Ngộ.
Mặt Lộ Ngộ ửng hồng lên, có chút mất tự nhiên.
Cẩn Niên theo anh tiến vào phòng ngủ. Phòng ngủ của nam sinh lung tung rối loạn giống như chuồng heo, Lộ Ngộ làm cô trước ngồi ở trên ghế, nhanh chóng dọn dẹp một chút, ngượng ngùng mà nói: “Thực xin lỗi, phòng quá loạn, chưa kịp dọn dẹp. Em tạm chấp nhận một chút.” Anh nhìn giường đệm của mình, cũng may, xem như tương đối sạch sẽ.
Cẩn Niên lắc đầu, một đôi mắt to tràn đầy đều là quyến luyến: “Không sao, em có thể giúp anh.”
“Không cần.
“Chưa ăn. Ca ca vừa rồi vốn dĩ nói muốn mang em đi nhà ăn, em sợ bỏ lỡ anh liền không đi.”
Lộ Ngộ nghe hai chữ “ca ca” trong lòng liền có chút không thoải mái. Giọng nói cô ngọt ngào, còn thanh thúy, nói từ láy có một phen tư vị khác. “Anh có mua bánh cuốn, em ăn đi.” Lộ Ngộ đem đồ ăn khuya của mình để tới trước mặt Cẩn Niên, có chút thương tiếc mà xoa xoa lỗ tai cô.
“Vậy còn anh?”
“Anh mua rất nhiều, hai người ăn cũng đủ.”
Cẩn Niên nghe lời, ngoan ngoãn mà ngồi ở trước bàn học một ngụm lại một ngụm ăn bánh cuốn. Cô cũng đói lả, chỉ chốc lát liền đem bánh cuốn đều ăn sạch sẽ. Lộ Ngộ lấy qua khăn lông nói: “Đem đầu tóc lau đi, nếu không lát nữa liền bị cảm.” Cô nghiêng đầu tự mình xoa xoa, sau đó đến phía sau anh nói: “Đầu tóc anh cũng ướt, em giúp anh, được không?”
Lộ Ngộ muốn cự tuyệt, chính là đối diện với ánh mắt chờ mong của cô lại đem lời nói nuốt xuống.
Cẩn Niên chạy nhanh giúp anh lau khô, tươi cười điềm tĩnh mà ôn nhu. Tay cô thực mềm, phất qua tóc anh, cũng ở trong lòng anh nổi lên tầng tầng gợn sóng.
Phòng ngủ của Lộ Ngộ có phòng vệ sinh, Cẩn Niên thử thăm dò nói: “Em có thể tắm rửa một lát được không?” Anh chần chờ, vẫn là gật gật đầu, cô bị lạnh cả một ngày, tắm nước nóng cũng tốt. Lộ Ngộ chỉnh độ ấm cho cô, Cẩn Niên cởϊ áσ khoác anh ra, cầm quần áo đi vào liền khép lại cửa phòng vệ sinh. Tiếng nước ào ào, Lộ Ngộ nhìn không tới tình huống bên trong, lại nhịn không được bắt đầu ảo tưởng. Lúc ly biệt ở chỗ thang lầu kia, cô vùi vào trong lòng ngực của chính mình, hai vυ" mềm mại mà tràn ngập co dãn, da thịt tinh tế, cùng với… Lộ Ngộ dùng sức lắc lắc đầu, không cho mình lại tiếp tục suy nghĩ nữa.
Cẩn Niên tắm thực nhanh, cô thay một chiếc áo thun ở nhà, hai chân trần trụi liền ra tới. Lộ Ngộ nghe được cô kêu anh, ngoái đầu nhìn lại không ngờ liền thấy được cảnh tượng hương diễm như vậy.
Cô thật sự quá đẹp, tắm gội xong, tóc dài rối tung ở trên hai vai, làn da như là tắm qua sữa bò, trong suốt ngọc nhuận, gương mặt huân đến hồng hồng. Vừa đáng yêu vừa thanh mị, xứng với ánh mắt sạch sẽ lại tràn ngập không muốn xa rời, Lộ Ngộ cảm thấy du͙© vọиɠ trong thân thể chính mình lại bắt đầu lên men. Anh nếu tự chủ kém một chút, chỉ sợ hiện tại cũng đã chặn ngang đem cô bế lên tới, đè ở trên bàn sách tùy ý mà chà đạp một phen.