Những trang phục màu đỏ rực thế này thường rất ít người mua để mặc hàng ngày. Cả cửa hàng chỉ có đúng một chiếc, hơn nữa còn là dáng áo sơ mi bó.
Cố Dã bảo nhân viên lấy xuống cho cô thử.
Áo làm bằng sợi tổng hợp, kích cỡ vừa vặn, nhưng phần eo lại hơi rộng.
Chỉ có điều… phần ngực thì lại chật.
Cúc áo tuy miễn cưỡng cài được, nhưng cứ có cảm giác giây tiếp theo sẽ bung ra.
Cố Dã chỉ nhìn thoáng qua, lập tức quay đầu đi như bị điện giật, còn nhanh chóng ch.ắn cô lại để người khác không nhìn thấy. Yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng khàn đi
“Còn cái nào rộng hơn không?”
Nhân viên bán hàng lắc đầu
“Chỉ có mỗi chiếc này thôi. Đây là hàng nhập từ Thượng Hải, nếu hai người đến trễ một ngày là bị người khác mua mất rồi.”
Cố Dã nhíu chặt mày, định tìm cách lên thành phố xem có còn chiếc nào khác không.
Bộ quần áo này… cô căn bản không thể mặc ra ngoài được.
Anh sợ rằng chỉ cần đi hai bước, cúc áo sẽ bung ra mất.
Cố Dã “...”
Thẩm Trĩ Dữu bật cười, vỗ nhẹ lên tay anh
“Không sao đâụ”
Thẩm Trĩ Dữu sớm đã quen với dáng người của mình, cô thản nhiên nói
"Vậy cứ lấy bộ này đi, đến lúc đó em dùng vải quấn thêm vài vòng, buộc chặt lại là được."
Cố Dã cau mày "Em không thấy đau sao?"
Thẩm Trĩ Dữu "...Vậy chứ bây giờ phải làm sao đây "
Cuối cùng, hai người vẫn quyết định mua bộ quần áo này.
Thẩm Trĩ Dữu lấy tiền và phiếu vải mà Trần Thúy Quyên đưa cho mình, đếm đếm, nhưng còn chưa kịp đưa ra, trước mắt đã có một bóng đen phủ xuống.
Cố Dã đã nhanh tay đưa tiền trước.
"Anh mang theo tiền mà."
"Ừ."
Cố Dã nhận lấy túi quần áo, thản nhiên nói "Ai trả cũng như nhau thôi."
Thẩm Trĩ Dữu nghĩ ngợi một chút, thấy cũng hợp lý. Dù sao hai người cũng sắp kết hôn rồi.
"Anh cũng mua một cái đi."
Cô nhìn xung quanh, thấy kiểu áo sơ mi nam cũng khá nhiềụ
"Anh có rồi."
Cố Dã đáp "Anh mang quân trang về, đến lúc đó mặc quân trang là được."
Hiện tại, quân nhân là một nghề rất danh giá. Nếu trong làng có ai đi bộ đội, cả thôn đều cảm thấy tự hào.
Đừng nói đàn ông, ngay cả phụ nữ mà có một bộ quân trang để mặc cũng thấy vinh dự.
Chụp ảnh còn phải tìm cách mượn quân trang để mặc cho oai.
Cố Dã vốn là quân nhân, đương nhiên ngày cưới mặc quân trang là thích hợp nhất.
Anh nói cũng có lý, Thẩm Trĩ Dữu gật đầu "Vậy đến lúc cưới, em sẽ đặt may quần áo cho anh."
"Đến lúc đó tính tiếp."
Dù nói là mua đồ chuẩn bị cho đám cưới, nhưng bây giờ, các vật dụng cho hôn lễ đều cần phải có giấy đăng ký kết hôn mới mua được.
Hai người họ vẫn chưa đi làm giấy kết hôn, có thể mua được rất ít đồ, mà dù có mua thì cũng chưa thể gửi đến đơn vị của Cố Dã. Vì vậy, gần như toàn bộ đều là đồ dùng cho Thẩm Trĩ Dữụ
Ngoài quần áo, anh còn mua cho cô một đôi giày da.
Tổng cộng cũng mất mấy chục đồng.
Thẩm Trĩ Dữu ôm hộp giày, thấy anh vẫn chưa có ý định rời đi, liền kéo kéo vạt áo anh
"Gần đủ rồi, đừng mua thêm nữa."
"Chờ một chút."
Cố Dã dẫn cô đến quầy hàng sạch sẽ nhất trong tiệm, chỉ vào một chiếc đồng hồ bên trong
"Lấy cái này ra cho tôi xem."
Đây là chiếc đồng hồ duy nhất trên quầy dành cho nữ giới, dây kim loại màu bạc, mặt đồng hồ nhỏ nhắn, trông rất tinh xảo.
"Em thích không?"
Người bán hàng nghe cuộc trò chuyện của họ từ nãy đến giờ cũng đoán được đây là một cặp đôi sắp cưới.
Nhà trai lại là quân nhân, chắc chắn không thiếu tiền.
Bà cười tươi giới thiệu "Chiếc đồng hồ này là hàng mới nhất từ Thượng Hải, bây giờ trong thành phố đang rất chuộng mẫu này đấy "
Làm sao mà không thích cho được
Chiếc đồng hồ đẹp quá, sáng lấp lánh, tinh xảo đến mức khiến Thẩm Trĩ Dữu chớp mắt liên tục.