Cố Dã và Thẩm Trĩ Dữu còn chưa kịp nói một câu, thì hai người mẹ đã tự sắp xếp xong hết mọi chuyện
Nhưng, có một biến số.
Trần Thúy Quyên vốn dĩ nghĩ rằng sau khi con gái kết hôn, chờ Cố Dã quay về bộ đội thì con gái bà vẫn có thể ở lại nhà mình như cũ.
Dù chuyện cưới xin có phần vội vàng, nhưng chỉ trong một buổi trưa hôm qua, bà đã hỏi thăm rất kỹ.
Trước nay, vợ chồng Cố Kiến Quốc vẫn luôn nói rằng thương yêu lão nhị nhất, cho rằng cậu ấy là người có tiền đồ nhất nhà.
Nhưng lời nói và hành động của họ lại chẳng hề giống nhau chút nào.
Nếu thực sự thương con thứ hai nhất, sao lại để Cố Dã ngủ trong căn phòng nhỏ nhất, vốn dùng làm kho chứa đồ?
Sao ngay cả tiền cưới vợ cũng phải nhờ nhà gái chuẩn bị?
Nhưng cũng nhờ vậy mà Trần Thúy Quyên càng yên tâm hơn. Ban đầu, bà vốn đã định tìm một chàng rể ở rể, để con gái có thể sống gần cha mẹ, giờ lại càng thấy quyết định này là đúng.
Nhưng đúng lúc này, Cố Dã lại nói rằng Thẩm Trĩ Dữu có thể theo anh vào bộ đội.
Nếu vậy, tổ chức sẽ cố gắng sắp xếp công việc ổn định cho cô.
Trần Thúy Quyên đột nhiên bối rối.
Đi theo chồng vào bộ đội sao? Như thế thì một năm còn khó về được một lần
Nhưng nếu theo chồng, thì cuộc sống của con gái sau này sẽ tốt hơn.
Bà luyến tiếc con, nhưng cũng muốn con được hạnh phúc.
Trần Thúy Quyên không khỏi buồn lòng. Cuối cùng, chuyện đi mua quần áo vào ngày mai cũng bị thay đổi – thay vì mẹ dắt con gái đi, thì hôm nay, Cố Dã sẽ dẫn Thẩm Trĩ Dữu lên huyện mua đồ.
Dù sao cũng là lễ cầu hôn, quà cưới hôm nay cũng phải đầy đủ.
Ngoài hộp thịt, mẹ Cố cũng không giấu giếm gì, lấy ra một chiếc khăn tay đã cũ, không biết đã dùng bao nhiêu năm.
Bà cẩn thận mở khăn ra, đưa cho Trần Thúy Quyên
“Tuy mọi chuyện có hơi gấp gáp, nhưng tôi là người biết quy củ. Cái gì cần có thì nhất định phải có, tuyệt đối không để con gái bên nhà chịu thiệt thòi.
Bây giờ khó mà chuẩn bị ‘tam chuyển nhất vang’ , nhưng đây là hai trăm đồng tiền mặt. Tôi cũng nói thật, số tiền này đều là Cố Dã gửi về từng chút một trong mấy năm qua. Bây giờ, nhờ thông gia cầm lấy giúp.”
Hai trăm đồng
Kim Phượng Diễm trợn tròn mắt
Nhiều tiền như vậy chỉ để cưới vợ sao? Dựa vào đâu chứ?
Tam chuyển nhất vang Ngày xưa, trong sính lễ cưới ở Trung Quốc, “tam chuyển nhất vang” là biểu tượng của gia đình có điều kiện, gồm xe đạp, đồng hồ, máy khâu, và radio.
Trần Thúy Quyên không ngờ nhà họ Cố lại hào phóng như vậy.
Trong lòng bà lập tức vững tin hơn, thoải mái nhận lấy sính lễ rồi ngay trước mặt mọi người, đặt thẳng vào tay Thẩm Trĩ Dữụ
"Không sợ mọi người chê cười, của hồi môn cho Dữu Dữu chúng tôi đã chuẩn bị sẵn từ lâu 36 chân tủ, giường , hai bộ chăn nệm.
Dữu Dữu từ nhỏ sức khỏe đã yếu, ở nhà chúng tôi chưa bao giờ để con bé chịu khổ. Việc nặng một chút cũng không nỡ để nó làm. Nói thật, chúng tôi còn không nỡ gả nó đi.
Nhưng đã gả thì nhất định phải để con bé được sống tốt. Lễ hỏi này chúng tôi không giữ lại, Dữu Dữu cầm lấy đi, coi như tiền riêng của con.”
Vừa dứt lời, cả căn nhà chợt yên lặng.
Của hồi môn lớn như vậy mà còn không cần sính lễ, Trần Thúy Quyên đúng là người phụ nữ rộng rãi nhất mà họ từng thấy
Trong sách cũng viết như vậy, nhưng khi mọi chuyện thực sự xảy ra trước mắt, Thẩm Trĩ Dữu vẫn không kìm được xúc động.
Nghẹn ngào gọi một tiếng "Mẹ", nước mắt cứ thế rơi xuống.
“Khóc gì chứ, đây là chuyện vui. Tiểu Cố là một chàng trai tốt, con gả cho nó, mẹ yên tâm.”
Cố Dã thấy cô khóc, trong lòng bỗng có cảm giác khó tả, lồng ngực như cứng lại.
Phụ nữ đúng là sinh ra từ nước mà.
Hôm qua khóc, trong mơ cũng khóc, giờ lại khóc.