⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

Phó Ninh Dung còn khác biệt hơn, so với những người khác nàng cái gì cũng tốt hơn một chút.
Nhưng nàng đã ở trong Thượng thư phòng nhiều năm.
Những năm đó, nàng cùng ăn cùng ở với hắn trong một gian phòng, sau đó lại tiến vào triều, quan trường hung hiểm, nếu thật sự không phải nam tử, nàng làm sao có thể duy trì thân phận này nhiều năm như vậy mà không bị phát hiện?
Cho nên, Tạ Du mới chắc chắn rằng danh tính của Phó Ninh Dung là không sai.
Nhưng khi nàng cản cho hắn một mũi tên trong buổi đi săn và bị thương nặng, thời điểm xé toạc y phục của Phó Ninh Dung, hắn nhận ra mình đã sai.
Cánh tay trơn bóng.
Bộ ngực săn chắc bị bó buộc cùng với nụ hoa ẩn hiện...
Nàng là nữ nhân.
Nàng đúng thật là nữ nhân Hắn vui mừng hơn kinh hãi.
Đúng như dự đoán, hắn nhanh chóng tiếp nhận sự thật.
Đúng rồi.
Năm mười tám tuổi nàng đã đạt tiến sĩ bậc trung, một đường thăng quan tiến chức, tạo dựng được chỗ đứng vững chắc trong Hình Bộ.
Nàng thực sự thông minh.
Nàng cũng phải vất vả mới có thể che giấu thân phận của mình lâu như vậy, và cũng chỉ có nàng mới có thể làm cảm xúc của hắn dao động nhiều đến thế.
Vui mừng và bi thương của hắn đều nằm trong tay nàng.
"Ta không để nàng dùng thân thể." Đôi mắt dài hẹp của hắn tràn đầy dục vọng, hắn hưng phấn vì phát hiện của mình, muốn ăn tươi nuốt sống người trước mặt.
"Dùng tay " Cái đó càng ngày càng phình ra, to đến nỗi một tay gần như không cầm được.
Cho dù Tạ Du chỉ dắt tay không bị thương của nàng tuốt dương vật cho hắn, nàng vẫn cảm thấy chua xót không chịu nổi.
Trong mắt nàng, việc này còn khó hơn cả việc phân xử năm mươi vụ án và sao chép công văn một nghìn lần.
Tạ Du bỏ tay ra, để lại bàn tay của nàng trên dương vật nóng như lửa, bắt nàng nhìn vào giữa háng mình.
Phó Ninh Dung đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Rất khác với Thái Tử khôi ngô tuấn tú.
Cái đồ vật kia dưới người hắn sưng lên dữ tợn, hừng hực cứng rắn, gân xanh ở phía trên nổi lên dày đặc, còn giật nảy trong lòng bàn tay nàng, rất kinh người.
Phó Ninh Dung chỉ nhìn thoáng qua một cái rồi lập tức rũ lông mi xuống, không dám nhìn thêm nữa.
Ngay khi nàng đang chuẩn bị di chuyển, giọng nói thiếu kiên nhẫn của Thái Tử vang lên bên tai nàng "Chẳng phải dù có mất mạng vì Phó gia cũng không hối hận sao?
Sao mới chỉ để nàng làm một việc đơn giản vậy thôi mà cũng dong dong dài dài?" Lửa nóng của hắn dán sát lên những ngón tay ngọc mảnh mai.
Hắn không khỏi run rẩy khi nghĩ đến đồ vật quan trọng nhất trên cơ thể đang nằm trong tay nàng.
"Xấu quá." Phó Ninh Dung bất giác nói ra suy nghĩ của mình, giọng nói nhỏ đến mức không thể phát hiện được.
Nhưng thanh âm nhỏ bé đó vẫn bị Tạ Du bắt được.
Hắn hừ lạnh một tiếng, khịt mũi khinh thường lời nói của Phó Ninh Dung "Nàng mới nhìn thấy đồ vật này của nam nhân bao nhiêu lần?
Xấu?
Dùng tốt là được, có muốn tự mình thử xem không?" Nghe hắn nói như vậy, Phó Ninh Dung không dám hé răng.
"Động đi." Tạ Du cương cứng đến khó chịu, nghe Phó Ninh Dung nói xong hắn cảm thấy bản thân như bị đặt trên hỏa lò.
Càng nói càng sai.
Nàng nói câu nào Thái Tử bới móc câu đó, nàng dứt khoát không nói gì thêm nữa mà làm theo mệnh lệnh, lòng bàn tay áp sát vào thân gậy, vuốt lên vuốt xuống hai lần.
"Nắm chặt vào, nhanh lên một chút." Tạ Du thường


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡