Chương 3
cơ tốt để động thủ." "Được rồi, không quấy rầy con nữa, ở đây dưỡng thương thật tốt." Phó Tông đứng dậy rời đi, cuối cùng còn không quên dặn dò một câu, "Ngàn vạn lần phải giấu thật kĩ, đừng để người khác biết thân phận thật của con." Phó Ninh Dung vốn dĩ muốn đem chuyện Thái Tử có thể đã phát hiện ra thân phận của nàng nói ra, nhưng lời nói đến miệng lại đổi thành một câu "Cha yên tâm, nhi tử hiểu rõ." Quên đi.
Biết đâu được.
Phó Ninh Dung vẫn ôm một chút tâm lý may mắn.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, tiếng bước chân trước đó càng lúc càng xa.
Mở mắt ra lần nữa.
Một góc áo choàng trơn màu xẹt qua lòng bàn tay Phó Ninh Dung, cọ xát khiến nàng vừa ngứa vừa đaụ Nàng toát mồ hôi lạnh, thần kinh lúc này cũng nháy mắt căng lên.
"Lòng dạ thâm sâu?
Thủ đoạn độc ác?" Người đến cười nhạo một tiếng, âm u lạnh lùng mang theo sự ngạo nghễ, "Phiền cho ngươi chụp cái mũ này lên đầu ta, nghĩ ra nhiều tội danh như vậy để bôi nhọ ta." Người tới không phải là Thái Tử điện hạ thì còn ai vào đây?
Hôm nay Tạ Du mặc một chiếc áo choàng trơn màu, phía dưới dùng chỉ tơ vàng viền một vòng quanh mép, thêu hình giao long, tay áo rộng rãi được dệt lụa ở đường viền, đủ kiểu hoa văn mây đen, dây lưng nguyệt sắc kết lại bên hông.
Mái tóc đen như mực được cố định bằng một chiếc trâm ngọc màu mỡ dê, lộ rõ tinh khí tràn đầy.
Hắn xuất hiện với cái dạng này càng khiến Phó Ninh Dung trở nên suy nhược.
Người này một thân trang phục sáng sủa lộng lẫy như vậy lại vượt tường trèo cửa sổ phòng nàng.
Phó Ninh Dung trầm tư, không trả lời câu hỏi của Tạ Du ngay lập tức.
Tạ Du xác định là đã nghe được cuộc trò chuyện của nàng với Phó Tông.
Về phần hắn đã nghe được bao nhiêu và nghe được những gì, Phó Ninh Dung không rảnh bận tâm, điều nàng sợ nhất bây giờ là hắn đã ít nhiều biết thân phận của nàng hay chưa.
Địch bất động ta bất động.
Hoalantichmich Hiện tại Phó Ninh Dung chỉ có thể bước từng bước một.
"Thái Tử điện hạ đại giá quang lâm, thứ lỗi cho hạ quan vì có thương tích trong người nên không thể từ xa đứng dậy nghênh đón." Phó Ninh Dung ra vẻ yếu ớt ho khan hai tiếng, giả bộ khiêm nhường.
Nhìn thấy đôi mắt phượng của Tạ Du càng ngày càng vênh lên, ý cười trêu tức trên khóe miệng càng sâu vài phần "Ta đây càng muốn ngươi nghênh tiếp thì làm sao nào?" Phó Ninh Dung thầm mắng hắn vài câu, nhưng nàng chỉ có thể đè nén lửa giận trong lòng, vẻ mặt hòa nhã "Vậy thuộc hạ đương nhiên phải đứng dậy hành lễ rồi." Nói đoạn, nàng dựa vào mép giường, run rẩy đứng lên, chuẩn bị rời khỏi giường.
Vết thương trên vai phải lại có xu hướng nứt ra, mép áo có vài giọt máu đỏ tươi rỉ ra rất chói mắt.
Những vết máu đó đâm vào mắt Tạ Dụ Hắn không khỏi nghĩ đến cánh tay trắng như tuyết cùng dòng máu làm như thế nào cũng không thể ngừng chảy vào ngày nàng bị mũi tên bắn, lúc này mới thôi tâm tư muốn trêu đùa, đỡ nàng trở lại giường "Miễn đi, ngươi cứ nằm." Thái Tử đi qua đi lại.
Coi viện của Phó Ninh Dung như cung điện của mình, tiện tay cầm khối bánh ngọt bày trên đĩa cắn vài miếng, nếm thấy không có mùi vị gì lại quay sang nhét vào miệng Phó Ninh Dung.
"Bị thương nặng như vậy mà người trong phủ lại cho ngươi ăn cái này?" Thái Tử chốn Đông cung dưới một người trên vạn người, hiển nhiên là ghét bỏ điểm tâm trong phòng nàng quá khó nuốt.
"Phó