⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

càn.
Nhưng Tạ Du thật sự không say.
Đầu óc bị men rượu bao phủ, có thể hơi choáng, nhưng tuyệt đối không say.
Hắn giờ phút này nhớ Phó Ninh Dung điên cuồng, nóng lòng muốn gặp nàng, muốn ở bên nàng, cho đến khi bên người tồn tại hơi thở của nàng hắn mới cảm thấy yên tâm.
Trước đây tửu lượng của Tạ Du quả thật rất kém, uống say vào rất dính người, cứ thích quấn lấy người khác không tha.
Nhưng đó là chuyện của nhiều năm trước.
Bây giờ hắn đã khác xưa , không có chuyện chỉ mới vài bình đã say đến không biết gì.
Hôm nay hắn vì chức quan của Phó Ninh Dung mà ầm ĩ với đám quan già trong triềụ Nàng có năng lực, có khả năng xử lý mọi việc một cách thỏa đáng, nàng cái gì cũng giỏi, tại sao lại không được thăng quan?
Đám quan già kia dùng tuổi trẻ của nàng làm cái cớ?
Không ăn được nho thì bảo nho xanh.
Mấy lão già này chính là thấy mình đã già rồi nên mới đố kỵ với người khác tuổi còn trẻ mà đã thăng quan nhanh như vậy.
Sợ hắn thăng chức cho nàng là để kéo bè kéo cánh, bồi dưỡng thế lực của chính mình?
Thôi đi, nàng gần đây mỗi ngày đều tránh mặt hắn, hắn muốn kéo nàng ở gần bên mình thôi mà nàng đã không cam lòng, làm gì có chuyện nàng bằng lòng gia nhập phe cánh của hắn?
Toàn bộ Phó gia nàng đều hướng về Tạ Lẫm.
Hắn chỉ nghĩ Địa vị của nàng càng lớn thì càng có nhiều quyền lực, cho dù hắn không ở bên cạnh nàng, nàng cũng sẽ có thể dựa vào chức quan của mình để áp đảo người khác.
Chỉ cần thế lực của nàng lớn hơn một chút, xác suất để người khác phát hiện ra thân phận thật của nàng cũng sẽ ít đi, khi đó nàng sẽ càng an toàn hơn.
Phải.
Từ khi Tạ Du phát hiện ra thân phận của Phó Ninh Dung, hắn đã ngầm cho rằng bản thân và Phó Ninh Dung là châu chấu cùng thuyền.
Chính hắn cũng không ý thức được, sau khi thản nhiên tiếp nhận thân phận của Phó Ninh Dung, hắn bắt đầu thay nàng suy nghĩ cách để cùng nàng giấu diếm mọi người.
Cuối cùng hắn cũng có đủ tự tin để đứng chung thuyền với nàng.
Tâm trí của Tạ Du tràn ngập hình bóng của Phó Ninh Dung.
Đến nỗi sau khi thành công thăng quan cho Phó Ninh Dung, hắn đã có một giấc mơ đẹp về nàng.
Trong mơ, nàng quấn chặt lấy eo hắn, bị hắn đâm thọc từng cái một, thoải mái đến mức toàn thân căng ra thành hình cánh cung, nhưng lỗ hoa vẫn cắn chặt lấy dương vật hắn không buông.
Nàng bật ra tiếng rên như tiếng mèo con, "Hoài Lăng, nhẹ chút...", "Hoài Lăng, chậm thôi...", "Hoài Lăng, ta chịu không nổi nữa rồi", "Hoài Lăng, làm ơn đâm chết ta đi", nàng một tiếng lại một tiếng gọi hắn không ngừng.
Trong đầu Tạ Du gầm vang, hắn chìm trong tiếng thở dốc tinh tế của nàng.
Hận không thể di chuyển nhanh hơn, đâm nàng mạnh hơn, muốn xé nát cơ thể nàng ra từng mảnh.
Hắn nóng lòng muốn nhìn Phó Ninh Dung nằm dưới thân hắn, giống như trong giấc mơ, muốn nhìn huyệt nhỏ phun ra chất lỏng dâm đục, muốn nhìn bộ dáng động tình của nàng vì va chạm của hắn.
Nhưng hắn không muốn dùng vũ lực.
Hắn muốn nàng can tâm tình nguyện cầm lấy đồ vật của hắn đưa vào huyệt nhỏ của nàng.
Nói cách khác, thứ Tạ Du muốn hơn cả chính là trái tim của Phó Ninh Dung.
"Vết thương đã đỡ hơn chưa?" Tạ Du vô hình chuyển sự chú ý của Phó Ninh Dung, hắn mở tay nàng ra, tiếp theo chạm vào lớp vải đang quấn trên ngực nàng.
Sự đụng chạm khiến sống lưng Phó Ninh Dung nóng rực.
"Chưa, vẫn còn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡