⬅ Trước Tiếp ➡
Bị hành động quyến rũ của tiểu nhân ngư làm hắn thở loạn, dưới ánh đèn càng tôn thêm sự xinh đẹp của nàng như thủy yêu hay quyến rũ người khác vậy. Đuôi cá lại một lần mềm nhẹ cọ qua e0 bụng, một trận ngứa ngáy nóng nóng nảy lên đầu quả tim hắn, hắn nhìn nàng bằng ánh mắt thâm trầm tối tăm.
Một phen giữ chặt e0 nàng, mở ra cánh môi nàng, môi răng triền miên nóng bỏng.
Karis nhu nhược gọi tên Lệ Hành. Bởi vì hắn nóng nảy cùng ℭường thế nên nàng cảm thấy không thoải mái. Lệ Hành lại giống không nghe thấy, chỉ mỗi lần đều đảo qua khoang miệng nàng, hô hấp liền lần lượt nặng̝ thêm.
Dần dần cảm nhận tay mềm mại leo lên sống lưng rắn chắc, chậm rãi đáp lại Lệ Hành, đầu lưỡi còn nghịch ngợm hút lấy, làm loạn tɾong khoang miệng hắn.
Tiểu nhân ngư thân mật đáp lại, làm người Lệ Hành cứng đờ, hô hấp chợt tăng thêm, lúc sau việc hôn môi trở nên có chút không thể khống chế sự nhanh chóng và vội vàng, hắn thân mật dừng trên cổ trắng tinh không tì vết của nàng, để lại một đám ấn ký liếm mút màu hồng phấn.
Từ Lệ Hành phát hiện tiểu nhân ngư không chỉ không bài xích hắn hôn môi, còn ngoan ngoãn hôn hắn, hút đầu lưỡi hắn nữa, Lệ Hành đối việc này liền nghiện mất Mỗi ngày đều sẽ ấn nàng hôn thật lâu, tiểu nhân ngư không hổ là sống trong biển, lượng không khí trong phổi siêu nhiềụ Mỗi lần Lệ Hành đều cảm thấy hôn không đủ, hôn xong còn lưu luyến nhìn tiểu nhân ngư, sau đó mới đi làm.
Trong những ngày tháng yêu đương ngọt ngào cuồng nhiệt sung sướng, làm Lệ Hành đã sớm quên mất hứa hẹn ban đầu với tiểu nhân ngư, hắn theo bản năng bài xích nhớ lại chuyện này, cũng không tính giúp bảo bối tìm được tộc nhân, nàng có hắn là đủ rồi.
Vẫn luôn không có tin tức tộc nhân làm Karis cũng trở nên nôn nóng, nàng luôn ngoan ngoãn nghe lời, cũng tận lực thỏa mãn nhu cầu làm hắn vui vẻ, cũng sẽ thường xuyên ôm cổ cọ cọ hắn, rất rõ ràng đây là hành động lấy lòng. Nàng cực kỳ khó hiểu vì sao hắn đến bây giờ còn chưa nói cho nàng biết tin tức về tộc nhân nữa, thậm chí ở trước mặt nàng cũng không nhắc tới một chữ.
Buổi tối một ngày kia, Karis đến thư phòng Lệ Hành, ôm cánh tay hắn, biểu cảm chờ mong “Lệ Hành, có tin về tộc nhân của Karis chưa?”
Biểu cảm mong chờ của tiểu nhân ngư làm đôi mắt Lệ Hành đau đớn, nàng muốn trở về sao? Bất quá Lệ Hành trong lòng tuy rằng không vui nhưng vẫn ôn nhu mà giải thích “Bảo bối, tôi hiện tại rất bận, chờ khi có thời gian rảnh thì tôi liền lập tức giúp em đi tìm, em không nên gấp gáp, kiên nhẫn chờ đợi được không?”
Karis hơi nhíu mày, “Được thôi, vậy chờ đến khi nào anh rảnh thì nhất định phải giúp Karis tìm nha.”
“Ừ, chờ anh rảnh là anh liền lập tức giúp bảo bối tìm.” Lệ Hành có chút sầu lo có thể dỗ Karis đến khi nào đây, nếu nàng biết chân tướng thì nàng sẽ như thế nào? Chán ghét giận dữ hay chạy trốn, bất cứ cái nào thì cũng không phải điều Lệ Hành muốn thấy.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, là điện thoại từ biệt thự, “Tiên sinh, không thấy tiểu thư đâu nữa Chúng tôi đã tìm khắp nơi nhưng đều không thấy.” Giọng nữ mang theo sự hoảng loạn vang lên.

⬅ Trước Tiếp ➡