⬅ Trước Tiếp ➡
Vẻ mặt Sở Giang âm trầm, một đôi mắt màu trà lộ ra quá nhiều chuyện, con của ông không đơn giản, đương nhiên ông cũng thế.
"Là ai bảo cô làm như vậy? Tôi muốn biết, nhà tôi để cô đến làm người giúp việc, hay là chủ?" Giọng của ông đột nhiên lạnh lẽo, La Sa cứ thế mà đánh một cái rùng mình, cô ta khẩn trương nắm lấy quần áo của mình, tay cũng không ngừng xoắn lại.
"Vâng... Tiên sinh..." Cô ta sợ hãi cúi đầu, thân phận thế nào, ở trong mắt bọn họ, cô ta đều là người làm mà thôi.
Tống Uyển kéo quần áo Sở Giang một chút, lắc đầu với ông, mà Sở Giang chỉ thu hồi ánh mắt của mình, đặt ở mặt bàn phía trước, ông biết, cái này nhất định là thằng nhóc kia làm, nếu không thì sao cô ta có lá gan lớn như vậy.
Hạ Nhược Tâm từ trong bếp đi ra, bưng hai tách trà, sau đó đặt ở trước mặt vợ chồng Sở thị, cha, mẹ, mời dùng trà, cô cười nhạt, không có nửa phần nịnh nọt, chỉ là lễ phép tự nhiên, cung kính đối với trưởng bối mà thôi, ở Hạ gia nhiều năm như vậy, cô hiểu chuyện duy nhất, chính là, người không thích mình, mình lại đi nịnh nọt, họ đều sẽ không thích mình.
Sẽ chỉ rước lấy càng nhiều chán ghét mà thôi.
Ai bảo con đi làm những thứ này, Sở Giang nhíu lông mày, so với Sở Luật, càng nhiều hơn một phần thâm trầm.
"Là chính con muốn làm, như vậy có thể rèn luyện một chút : " Cô không có ủy khuất gì có thể nói, cũng không có cảm giác chột dạ.
Tất cả đều là cô tự nguyện.
Cô cười có chút hoảng hốt, mà cười như thế để cho người ta nhìn lại có chút đau lòng.
Tống Uyển bưng chén lên, đặt ở bên môi, sau đó, uống một ngụm, ánh mắt hơi sáng lên một cái, thật sự là hương vị không tệ, mà đứa nhỏ này giống như cũng không phải như đồn đại, cô thật sự hại chết em gái mình sao?
Mà Hạ Nhược Tâm phát hiện trong mắt Tống Uyển vô tình hay cố ý hoài nghi, tròng mắt của cô hạ xuống hiện chút bi thương. Hạ Dĩ Hiên chết, sẽ vĩnh viễn dính tới cô, bất kể có phải là cô làm thật hay không, tất cả mọi người đã cho là, cô giết Hạ Dĩ Hiên, mà cô có động cơ sao?
Bời vì cô yêu Sở Luật, cho nên, vì một người đàn ông, giết chết em gái của mình.
Cô không phải người, cô vong ân phụ nghĩa, cô ác độc, cô nghe rất nhiều rồi.
Bọn họ muốn nghĩ làm sao, cô không cách nào ngăn cản, chỉ là, cô không thẹn với lương tâm, cô chỉ thản nhiên nghênh tiếp ánh mắt dò xét của Tống Uyển. Bời vì, cô không có làm gì sai, cho nên, cô cũng không có chột dạ.
Tống Uyển hơi sửng sốt một chút, bà cũng không có tiếp xúc với Hạ Nhược Tâm quá nhiều, ngược lại lúc bà biết Hạ Dĩ Hiên, nói thật, bà không thích Hạ Dĩ Hiên, chỉ là bởi vì bà không thích trên người Hạ Dĩ Hiên mang theo tính khí đại tiểu thư, quá yếu ớt, cũng có thế lực, chẳng qua con trai thích, bà cũng không có cách nào, nhưng Hạ Nhược Tâm này cho cảm giác không giống như vậy, bà luôn luôn cảm thấy chỗ nào có sự kỳ lạ.
Tốt tàn nhẫn
"Tại sao thiếu phu nhân Sở gia có thể đi làm việc của người làm, có phải con quên thân phận của chính hay không, Sở gia chúng ta muốn bao nhiêu người làm cũng được, không phải để con làm! Mặt Sở Giang càng thêm đỏ lên, là bị tức giận, Tống Uyển lại kéo quần áo ông một chút, trừng mắt liếc ông một cái, ánh mắt Sở Giang hơi né tránh một chút, không có cách, bề ngoài nghiêm khắc, lại có một khuyết điểm rất lớn, ông, sợ vợ.
Không đúng, không phải sợ, mà chính cực yêu.
Hạ Nhược Tâm chỉ mím môi không nói, bời vì cô biết hiện tại bất kể cô nói cái gì, Sở Giang đều sẽ tức giận, chỉ là, sở thiếu phu nhân thật sự khác người làm sao? Có lẽ ở trong mắt Sở Luật, Hạ Nhược Tâm còn không bằng một người làm.
"Cha, mẹ, mọi người ăn cơm chưa?" Cô miễn cưỡng cười một tiếng, chỉ là nhìn về phía hai vợ chồng Sở thị lần đầu tiên tới nơi này, cũng là cha mẹ chồng của cô.
"Không cần, chúng ta chỉ đến xem a Luật : " Sở Giang vừa trừng mắt một chút, trên lưng lại bị hung hăng nhéo một cái, ông bị đau thoáng nhìn qua vợ của mình, bạo lực là bạo lực.
"Xin lỗi cha, mẹ, gần đây anh ấy thật sự là quá bận rộn, cho nên chúng con đều không có thời gian đi thăm mọi ngời." Hạ Nhược nói vô cùng chân thành, cũng không có tận lực ý lấy lòng, thân là nàng dâu, để cha mẹ đến thăm, đúng là không nên.
Mà Sở Luật đúng là bề bộn nhiều việc, bời vì, anh đang bận bịu nhục nhã cô, tra tấn cô, tra tấn hung thủ hại chết vị hôn phu của anh.
Cô chỉ bi ai giương khóe môi của mình lên, có chút thất thần.
"Nhược Tâm, đến đây ngồi: " Tống Uyển chỉ cảm giác có chút chua xót, đứa nhỏ này, sống cũng không tốt, con trai của bà là hạng người gì, bà hiểu hơn bất kỳ ai, là anh biết, anh muốn con gái lớn Hạ gia, không có ý tốt, xem đi, quả nhiên là.
Hạ Nhược Tâm đứng ở một bên, không biết vì cái gì, lại có chút không biết làm thế nào, giống như có rất ít người có thể nói chuyện với cô như vậy, ở Hạ gia, cô chỉ có phần đứng.
Trong lúc nhất thời, cô không cách nào ứng đối.
Làm sao ngốc như vậy, để con ngồi con cứ ngồi. Tiếng Sở Giang trầm một chút.
Môi Hạ Nhược Tâm hơi động một chút, lúc này mới ngồi cạnh Tống Uyển, chẳng qua, vẫn là có chút khó chịu.
"Nhược Tâm, nói cho ta biết, a Luật đối con tốt chứ?" Tống Uyển đột nhiên kéo tay Hạ Nhược Tâm, lại phát hiện ngón tay của cô rất lạnh.
Cô là kinh hãi, hay là sợ hãi.
Thân thể Hạ Nhược Tâm hơi run lên một chút, lòng bàn tay được Tống Uyển cho sự ấm áp, đây là một người mẹ mang đến. Mặc dù nói, đó cũng không phải mẹ sinh ra cô, thế nhưng llại giống như tình thương của mẹ.
Cô khẽ gật đầu, miễn cưỡng cười một tiếng : "Anh ấy đối với con rất tốt: "Nói xon, cô cố ý cúi đầu, dưới mi mắt thật dài, ẩn giấu một chút bất đắc dĩ.
Rất tốt. Đúng vậy, anh đối với cô, tốt tàn nhẫn.
"Vậy là tốt rồi : " Tống Uyển vỗ vỗ tay Hạ Nhược tay, bất ngờ phát hiện mình lại rất thích cô gái cười mang theo có chút ngượng ngùng này, tất cả mọi người biết Hạ gia có một thiên kim Hạ Dĩ Hiên xinh đẹp đáng yêu, lại không biết cô còn có một người chị, thì ra lại là cô gái vân đạm phong thanh như thế này.
Nhìn lấy thỏa mãn trong mắt vợ, Sở Giang chỉ mím chặt môi của mình, vẫn không cách nào ưa thích nàng dâu Sở gia lại đi làm việc của người làm, chẳng qua, nghĩ tới chỗ này, ông cũng rõ ràng, tất cả là do ai làm.
Vẫn là thằng nhóc ngốc kia.
Cửa truyền đến tiếng mở cửa, đẩy ra, Sở Luật mặc đồ tây đứng ở cửa ra vào, khi nhìn thấy người bên trong, trong con ngươi lóe lên cái gì.
Tố cáo
Anh để cặp công văn của mình xuống, đáy mắt có chút mỏi mệt, bờ môi mỏng cũng nhếch lên một chút.
"Cha, mẹ, sao mọi người lại tới đây?" Anh hào phóng ngồi ở một bên, chẳng qua, ánh mắt như là vô tình hay cố ý nhìn lướt qua Hạ Nhược Tâm.
Lá gan thật lớn, biết tố cáo.
⬅ Trước Tiếp ➡