⬅ Trước Tiếp ➡
Trốn không được
"Không nên tự mình đa tình, tôi chỉ là không muốn để cho cô chết sớm mà thôi, nếu như cô chết, tôi hận làm sao, mối thù của tôi tìm ai báo?" Sở Luật giống như phát hiện cô đang suy nghĩ gì, tàn nhẫn cắt ngang tất cả ảo tưởng, anh để cho cô tưởng tượng hạnh phúc cũng không có, xem như giữa bọn họ, có một loại tiếp xúc thân mật điên cuồng như thế cũng là ảo ảnh.
Sắc mặt Hạ Nhược Tâm càng thêm trong suốt, em đã biết, cô thấp cúi đầu của mình, sớm biết như vậy, cô còn hy vọng xa vời cái gì, đúng vậy, anh chỉ là không muốn để cho cô chết sớm mà thôi.
Sở Luật đứng lên, lạnh lùng nhìn người phụ nữ cúi đầu, lúc này mới đi ra ngoài, cho tới bây giờ, đi đến đâu, đều như là một trận gió lạnh thổi qua.
Hạ Nhược Tâm ôm chặt thân thể của mình, vươn tay đặt ở phần môi của mình, đây là lần thứ hai anh hôn cô, cho dù là trả thù cũng tốt, nhưng cô không nguyện ý bị xem như thế thân của Hạ Dĩ Hiên.
Đột nhiên, cô cười, cười có chút như có như không, trên mặt tái nhợt không thấy hận ý, mà tình yêu rõ ràng như thế.
Thật sự yêu, thật thật sự yêu.
Sở Luật đi ra, khi nhìn người làm nữ đứng ở cửa, chỉ càng thêm lạnh híp mắt nhìn chằm chằm cô ta.
Người phụ nữ kia, chỉ có anh có thể tra tấn, những người khác, không được.
"Cô hẳn phải biết bây giờ mình nên làm gì, nếu không, tôi sẽ không để cho cô ở chỗ này, cả đời chỉ có thể làm ăn xin." GIọng anh lạnh lẽo để thân thể người làm nữ không ngừng co rúm lại, run rẩy, những ảo trong nháy mắt bị đông cứng thành vụn băng, nát đầy đất.
Giọng của anh như từ địa ngục bay tới một cỗ sát khí, đừng tưởng rằng anh đang nói đùa, Sở Luật anh xưa nay sẽ không đem ra làm trò đùa, cũng không cần hoài nghi anh, anh nói được làm được.
Anh cười lạnh một tiếng, lúc nhìn về phía Hạ Nhược Tâm, trong mắt lại lóe lên một loại cừu hận lạnh lẽo.
Đừng tưởng rằng, một cái hôn là anh đau lòng, tim của anh, đã lạnh.
Anh cố ý chợt chơi một vài tò đặc biệt, chỉ là điên cuồng nghĩ đến trả thù, nhưng khi thật sự trả thù tiến, anh là hủy cô, nhưng cũng hủy chính mình.
Người làm nữ bị hù mặt trắng bệch, gần như lộn nhào chạy đi vào, giành lấy quần áo trong tay Hạ Nhược Tâm, về sau cô ta cũng không dám nữa. Thiếu gia có con mắt có thể ăn người, hiện tại cô ta nhớ tới ánh mắt lạnh lẽo sâu vô cùng, còn có giọng nói, đều như rơi vào hầm băng.
Hạ Nhược Tâm chỉ nắm tay của mình lại, ngón tay nhẹ nhàng đụng môi của mình, mà bên ngoài không còn bóng dáng người đàn ông, anh lại đi ra ngoài rồi.
Cô chỉ khẽ nhìn thoáng qua người làm đang giặt quần áo, khóe môi đều chưa từng động, cô đi qua, đi về phòng của mình, nếu như thật sự có thể, cô tình nguyện ngủ trong phòng khách, cũng không nguyện ý ngủ trong phòng kia.
Nơi đó có anh tàn nhẫn, cũng có anh yêu, nhưng người yêu kia thủy chung chưa từng là cô, đẩy cửa ra, bên trong không có một chút màu sắc, lạnh lẽo cứng rắn, chỉ có tấm ảnh chụp cô dâu treo trên tường mới có thể mang đến cho căn phòng không chút màu sắc mọt chút lửa giận.
Cô đi tới dưới tấm ảnh, chỉ ngẩng đầu nhìn, một đôi xứng đôi cỡ nào, nam tôn quý trầm ổn, nữ đáng yêu xinh đẹp, mặc kệ là từ bề ngoài hay là gia thế, đều xứng đôi như vậy.
"Cô nói nếu như lúc trước tôi chết đi, có phải tất cả mọi người sẽ vui vẻ, ba của cô, mẹ của cô, Sở Luật của cô: " Cô bật cười một tiếng, duỗi tay chỉ nhẹ nhàng vuốt ve tấm hình này, mà ảnh chụp cô gái vẫn đang cười như cũ
Không ngừng nghỉ
Hạ Dĩ Hiên nên còn sống, mà Hạ Nhược Tâm mới là người nên chết, đúng hay không, có người sinh ra đến cũng vẫn là công chúa, mà có người thì là kẻ dư thừa, ví dụ như cô.
Cô nhẹ nhàng buông thõng mắt xuống, tay đặt ở trên bụng của mình, ngón tay dùng sứcmột lần nữa, giống như muốn cảm nhận.
Coo trả lại đủ chứ? Đã mất đi tư cách làm mẹ, đủ chứ?
Chỉ là, thật sự đủ chưa, kỳ thật, cô sai, mà sai không hợp thói thường, cô cần phải trả rất rất nhiều, đến chính cô cũng không tưởng tượng được.
Cô nhìn quanh bốn phía một cái, nơi này thật giống như một cái lồng giam, chẳng những cầm giữ thân thể của cô, còn có tất cả, thậm chí linh hồn của cô.
Cô nằm xuống, co thân thể của mình lại, giống như chỉ có như vậy, cô mới cảm giác mình còn sống, chỉ là đầu ngón tay của cô đã sớm lạnh như tuyết, không biết ngủ bao lâu, lúc cô đứng lên, vẫn là tư thế kia, mà ngoài trời đã tối, trong phòng lớn như vậy chỉ có một mình cô, cũng chỉ có một mình nghe hô hấp của mình.
Cô ra khỏi phòng, mở tất cả đèn, cuộc sống như vậy cô đã sớm thành thói quen, không có cái gì sợ hãi.
Ngồi ở trên ghế sofa, cô lấy báo hôm nay ra, chỉ là nhìn thoáng qua, trái tim của cô lại co rút, phía trên, không phải người khác, chính là chồng của cô, anh thân mật ôm eo một người phụ nữ khác, mà phía dưới lại còn có người suy đoán, chính cung như cô sẽ bị thất sủng, sẽ bị ném bỏ, trở thành vợ trước.
Buông tờ báo trong tay xuống, cô chỉ nhẹ nhàng chóp lông mi, dưới ánh đèn trắng sữa, giống như choáng lên một chút vẻ mờ mịt nhàn nhạt.
Thì ra, anh vẫn có thể đối tốt với người phụ nữ khác, chỉ ngoại trừ cô.
Cô đứng lên, giống như là không thể chịu đựng được không khí nơi này, kiềm chế ngột ngạt, để cho cô không thể thở nổi, cô đóng chính mình lại, lưng dựa vào cửa, chỉ là vẫn không cách nào dừng sự tức giận, ngẩng đầu, tay của cô dùng sức nắm chặt áo trước ngực mình.
Thật sự vô cùng đau.
Ê ẩm đau xót.
Đau khó mà chịu được.
Đhông ngừng nghỉ.
Một lần nữa nằm lỳ ở trên giường, cô chôn mặt mình ở trong chăn, không có nghe được, tiếng khóc đè nén từ trong phòng truyền ra.
Một chiếc xe đen dừng ở trước của, từ bên trong đi ra một người đàn ông mặc tây trang đen, khóe môi của anh khẽ mím chặt một chút, toàn thân áo đen giống như có thể hoàn toàn dung nhập vào đêm tối, tính cả bản thân anh cũng thế.
Người đàn ông này, vĩnh viễn thuộc về hắc ám.
Anh lấy ra chìa khóa, mở cửa đi vào, toàn bộ đèn sáng lên, mà khóe môi của anh giống như giương cao hơn một chút, càng thêm châm chọc lạnh lùng, người phụ nữ kia, là đang sợ người, hay là quỷ.
Kéo cà vạt trên người, anh ngồi ở trên ghế sofa, thuận tay cầm tờ báo trên bàn, lông mày của anh nhíu nhẹ một chút, lại một người phụ nữ không biết sống chết, Sở Luật anh dễ dàng để cho cô ta lợi dụng sao? Chẳng qua chỉ lên giường với anh mấy lần thôi, cô ta thật sự cho là mình có thể bay lên cành làm Phượng Hoàng, vợ của anh ngoại trừ Dĩ Hiên, cũng chỉ có người phụ nữ kia có thể ngồi, trừ phi cô chết.
Đột nhiên, anh dùng sức vò tờ báo, lúc này mới đứng lên, quả nhiên phòng rất quạnh quẽ, anh mở cửa phòng ngủ, tất cả nơi này đều là anh chuẩn bị cho Dĩ Hiên, chẳng qua, sau cùng vào ở lại là Hạ Nhược Tâm.
Câu môi cười một tiếng, đường cong này lạnh lùng như cũ.
⬅ Trước Tiếp ➡