Chương 20
lạnh lùng căn bản không phải là người, chứ đừng nói là phụ nữ, nói thứ đang chảy trong người cô không phải là máu mà là đá vụn.
Tại sao lại nhớ tới anh, vì uống say, cứ say là cô sẽ nhớ anh, không nghĩ một chút cũng không được, tính ra, cô chỉ có vài lần uống rượu say đều là vì Lăng Chụ Lần đầu tiên là do vô tình phát hiện một bức thư tình rơi ra từ túi của Lăng Chu, cô biết rất nhiều người thích Lăng Chu, rất nhiều người nhét thư tình vào túi anh, nhưng cô chưa bao giờ thấy anh cầm, anh luôn đưa những lá thư đó cho cô xử lý, sẽ nói với cô một cách đương nhiên “Nhìn đấy, thư tình của anh đều đưa cho em, em cũng phải đưa cho anh”.
Sau đó tự lấy hết thư tình của cô, rồi tự cho là đã mình đã thực hiện được mưu kế, ánh mắt sáng lấp lánh.
Cho nên, thư tình của hai người đều do người kia xử lý, đột nhiên phát hiện anh tự dấu một lá, cô bắt đầu suy nghĩ lung tung, nổi loạn với anh mấy ngày trời, sau thêm việc nhà trường thông báo kỳ thi tốt nghiệp phổ thông hai người lại cãi nhau một trận, đúng lúc bạn học rủ nhau đi ăn bữa chia tay, cô uống hết một chai rượu trắng, khiến đám bạn bè sợ hết hồn.
Cuối cùng Giai Giai phải gọi cho Lăng Chu đến đưa cô về, Lăng Chu không dám đưa cô về nhà nên thông đồng với Giai Giai bảo hôm đó cô ngủ nhà cô ấy, còn anh đưa cô về biệt thự nhà mình, sau đó cô chẳng nhớ gì, chỉ thấy vô cùng khó chịu, muốn nôn mà không được, sau đó Lăng Chu nói do cấu tạo cổ họng của cô không nôn được nên từ đó về sau anh cấm cô ống rượụ Lần thứ hai là khi nào nhỉ?
Đúng rồi là lúc bọn họ chia tay, cô uống say mèm, chỉ là, sau cũng chẳng có ai phục vụ, yêu thương cô nữa, khó chịu thì cũng tự mình chịu đựng, tính ra đây là lần thứ ba, rốt cuộc không có liên quan đến Lăng Chu nữa, vì cái tên ghê tởm Chu Tự Hàn, thật ghê tởm.
Nhưng cô ở bên cạnh hắn một năm, giờ nghĩ lại, cảm thấy so với hắn cô còn bẩn, còn ghê tởm hơn.
Cô từ từ ngồi xổm xuống, chờ cơn buồn nôn qua đi, đứng lên, lảo đảo suýt ngã, may có một cánh tay sau lưng đỡ cô mới đứng được.
Vừa đứng vững quay đầu nhìn lại, giơ tay hất hắn ra, bước về phía trước hai bước, ngồi vào bậc thang bên đường, ngẩng đầu nhìn Chu Tự Hàn đang đến gần, đầu óc có chút mơ hồ nhưng lý trí vẫn còn khá tỉnh táo.
Cô cau mày nhìn Chu Tự Hàn, lời nói thốt ra lại như không hề có men say “Chu tổng, tôi nghĩ là tôi đã nói rất rõ rồi, nghĩ rằng Chu tổng không thiếu phụ nữ, không cần phải lãng phí thời gian quý báu của ngài vào tôi…” Chu Tự Hàn nhìn cô gái rõ ràng say níu lưỡi vẫn cố gắng giữ vững lý trí, anh cảm thấy tương đối xa lạ, nếu Sở Dĩnh gặp anh mà dây dưa như những phụ nữ khác, có lẽ anh đã không có chút hứng thú, cô có biết là cô càng như vậy, anh càng không thể bỏ qua, anh phải biết rõ, rốt cuộc chuyện gì xảy ra.
Trong tiềm thức của anh, Sở Dĩnh là một cô gái hiểu chuyện, bình thường, bây giờ lại có vài phần hiên ngang bất khuất, sang trọng mà không phóng túng, phải nói là muốn từ chối lại có vẻ như mời chào, hơn nữa, cô gái này còn không hề