⬅ Trước Tiếp ➡

“Con sinh hoạt kiểu gì đây Còn không mau đi ăn đi Để mẹ hâm nóng cơm cho…” Sở Dĩnh ôm mẹ ngồi trên ghế salon “Con ăn mì thịt bò dưới nhà rồi” Nhạc Thu Mạn nói “Ăn uống bên ngoài không sạch sẽ, sau này phải chịu khó về nhà rồi mới ăn.” Sở Dĩnh ừm một tiếng, xoay người nằm ra ghế salon, gối đầu lên đùi mẹ.
Nhạc Thu Mạn cúi đầu nhìn con gái, xoa xoa mi tâm của cô, dịu dàng hỏi “Thế nào?
Công việc không hài lòng à?
Hay là quan hệ với đồng nghiệp không tốt?
Tính khí của con đó, nên sửa đổi một chút.” Sở Dĩnh mở mắt “Mẹ, tính tình con xấu lắm phải không?” Nhạc Thu Mạn cười gật đầu “Còn không à, cũng trách ta và cha con, lúc còn bé quá cưng chiều con, cưng chiều đến mức xấu vượt giới hạn rồi, con còn nhớ hàng xóm trước kia nhà chúng ta có một thằng nhóc mập mạp không?” Sở Dĩnh nói “Cái tên mập đó đi nhà trẻ cùng con, sau đó nhà họ chuyển đi.” Nhạc Thu Mạn gật đầu “Nó chỉ kéo đuôi tóc của con mà con đánh cho nó khóc, cô giáo nói với cha con, cha con còn bao che, nói ai bảo nó túm đuôi sam tiểu Dĩnh nhà chúng tôi trước, cô giáo lúc đó không nói được lời nào.” Sở Dĩnh cũng nhớ chuyện đó, lúc ấy ba cô là phó thị trưởng, sau vụ bị đánh đó, nhà tên tiểu mập chuyển đi, cậu bé đó cũng chuyển trường, sau này cô nói chuyện đó với Lăng Chu, Lăng Chu cười nói “Dĩnh nhi nhà ta tính khí bá vương như thế này, hóa ra là từ nhỏ.” Khi đó cô rất phách lối, bắt Lăng Chu làm rất nhiều việc cho mình, từ cấp hai đến đại học, Lăng Chu như phục vụ cô như hầu hạ tổ tông, khi đó Giai Giai còn nói “Lăng Chu như vậy, cậu làm sao mà bỏ được tật sai bảo cậu ta, bọn mình nhìn còn thấy đau lòng.” Nhưng lúc đó tính khí cô như vậy, ba mẹ cưng chiều, Lăng Chu cưng chiều, cho nên, có lúc Sở Dĩnh nghĩ, mình bây giờ như vậy, có lẽ là báo ứng, 20 năm đầu đời cô sống quá hạnh phúc, cho nên khổ nạn sau này càng tăng gấp bội.
Nhạc Thu Mạn ướm ướm áo len lên người cô, Sở Dĩnh kéo qua nhìn, mẹ cô rất khéo tay, đan áo len vừa ấm vừa đẹp, trước kia áo lông của cô phần lớn là mẹ cô tự may, lúc mặc ra ngoài luôn thu hút ánh mắt hâm mộ của bạn học, chỉ là màu này có phải nổi quá rồi không, đỏ chót như vậy.
Mẹ cô vẫn thích mua quần áo màu đỏ sẫm cho cô, nhưng có lẽ mẹ cô quên, bây giờ cô không còn là tiểu cô nương mười lăm mười sáu nữa “Mẹ, áo len này đỏ quá?” Nhạc Thu Mạn trợn mắt nhìn con gái “Đỏ cái gì, tiểu cô nương thì phải mặc đồ đỏ.” Tiểu cô nương?
Sở Dĩnh cười chua chát “Mẹ, con đã 28 tuổi rồi, cự ly cách tiểu cô nương đã rất xa, đã là gái già rồi.” “Nói lăng nhăng gì đó?” Nhạc Thu Mạn đánh cô một cái “Ở trong mắt mẹ, con vĩnh viễn là tiểu cô nương, Tiểu Dĩnh nhà ta là công chúa xinh đẹp nhất.” Những lời này không chỉ ba mẹ nói, sau đó Lăng Chu cũng thường nói “Dĩnh nhi của ta là tiểu công chúa xinh đẹp nhất, cả đời đều là cục cưng bảo bối của ta.” Lăng Chu người này trong ngoài bất nhất, mặt ngoài nhìn qua, nho nhã thanh cao, nhưng nói câu nào là ý nhị câu ấy, thường Sở Dĩnh bị anh vuốt ve cánh tay ghê tởm kêu lên buồn nôn, sau đó


⬅ Trước Tiếp ➡