Tiếp ➡

Trên chiếc giường kiểu dáng Châu Âu King size, một đôi nam nữ dây dưa cuồng nhiệt, cô gái nằm trên người chàng trai, tay chân chống lên, như một con mèo Ba Tư, lè cái lưỡi dỏ thơm, lần lượt liếm láp thân thể chàng trai, ánh đèn tường dìu dịu chiếu lên khuôn mặt cô gái, làm sáng lên dáng vẻ lung linh, một cô gái tuyệt đẹp, mặc dù trên giường, nhưng trang điểm chỉnh tề, đến tóc cũng không một sợi nào rối.
Chàng trai có vẻ hưởng thụ, nhắm mắt lại mặc cho cô gái làm loạn trên người mình, Sở Dĩnh trong lúc bận rộn vẫn ngẩng đầu nhìn chàng trai đang nhắm nghiền hai mắt, mê loạn, một tia giễu cợt trong mắt lóe lên rồi biến mất, cô há miệng ngậm bộ vị dữ tợn của chàng trai, đầu tiên là đầu, sau đó chậm rãi mài, người đàn ông này chưa bao giờ hôn cô, nhưng lại thích nhất được phục vụ bằng miệng, bình thường Sở Dĩnh hết sức tránh những thứ này, dù sao người đàn ông này chẳng thiếu gì phụ nữ, kỹ thuật so với cô còn hơn hẳn, cô chỉ là một hậu cung tầm thường nhất của anh, nhưng hôm nay cô phải lấy lòng anh, vì có chuyện phải nhờ đến.
Sở Dĩnh vừa ngậm vào, Chu Tự Hàn bất chợt mở mắt ra, sự lạnh lùng trong đáy mắt cô nhanh chóng chuyển thành yêu mị đầy lửa dục khiến Chu Tự Hàn cho rằng sự lạnh lùng thoáng qua vừa rồi chẳng qua là ảo giác của anh.
Cô gái này theo anh gần một năm rồi, phụ nữ ở bên anh quá ba tháng không nhiều, huống hồ một năm, Sở Dĩnh tuy đẹp nhưng so với các mỹ nữ như mây trong làng giải trí cũng chưa ăn thua gì, phụ nữ phong tình, xinh đẹp như cô như cá diếc sang sông mù quáng chạy theo mốt , nhưng cô gái này có một thứ Chu Tự Hàn thích nhất – hiểu chuyện.
Không ba hoa, phô bày vị trí của mình, trong công ty dù có vô tình gặp mặt, cô vẫn ung dung thản nhiên như không biết, hơn nữa, cô gái này còn có thiên phú diễn xuất, nhưng lại không phải là diễn viên của anh, cô chỉ là một nhân viên vô danh trong phòng tài vụ, làm ở công ty hơn nửa năm, Chu Tự Hàn cũng không hề chú ý tới cô, mặc dù ở trong cùng một tòa nhà, nhưng trên dưới mười sáu tầng lầu, anh cũng không thể biết hết nhân viên.
Lần đầu tiên chú ý tới cô là trong cuộc họp thường niên hàng năm của công ty, anh lên sân khấu bốc thăm trúng thưởng, lúc ấy Sở Dĩnh là lễ tân, đang cầm cái hộp rút thăm, đến giờ Chu Tự Hàn vẫn nhớ rõ dáng vẻ cô lúc ấy, một chiếc sườn xám ôm khít cơ thể kiều diễm, không phải loại bạch cốt tinh da bọc xương, xinh đẹp quyến rũ.
Lần đầu tiên Chu Tự Hàn cảm thấy có một người phụ nữ có thể diễn tả hết cái đẹp của sườn xám đến thế, cô trang điểm đậm, đường nét xinh đẹp, đôi môi tô son đỏ thẫm, sóng mắt long lanh như vũ nữ lẳng lơ quyến rũ trong vũ trường Thượng Hải ngày xưa, thứ cảm giác đó, khiến Chu Tự Hàn hận không thể lập tức đè cô dưới thân.
Trên thực tế, anh cũng thực sự làm vậy, cô gái này cũng dễ dụ, cuộc họp còn chưa kết thúc, cô đã bị đưa lên tầng của Tổng giám đốc.
Phòng tổng giám đốc ở tầng trên cùng, một nửa để làm việc, một nửa làm chỗ nghỉ ngơi của Chu Tự Hàn, có lúc không muốn đi lại, anh ngủ lại ở đây luôn, anh hung hăng muốn cô cả đêm, Chu Tự Hàn phải thừa


Tiếp ➡