⬅ Trước Tiếp ➡
“Vòng tay kia cũng không phải là ta trộm, lúc trước thân thể ta không thoải mái, lúc chị dâu Hoàng tới ta không có nhiều cơ hội giải thích, hơn nữa ta cũng biết bọn họ không tin ta, cho nên mấy ngày nay ta tỉnh táo lại một chút, quyết định làm người thật tốt."
 
"Ngươi xem, không phải vừa rồi còn dựa vào năng lực chính mình kiếm lời sao?”
Sở Từ trước chứng minh thành ý của mình, lại nói tiếp
 
“Chị dâu Hoàng rất tốt với ta, chị ấy mất vòng tay, lòng ta cũng không thoải mái, cho nên chuyện này cần thiết điều tra rõ ràng, ta vừa thấy ngươi liền biết ngươi là một tiểu anh hùng chính nghĩa, cho nên mới nghĩ nhờ ngươi hỗ trợ, nhưng nếu ngươi hoài nghi ta, vậy chuyện này……”
“Thật không phải ngươi trộm?”
 
Xuyên Tử vẻ mặt không tin.
“Ta thề, nếu ta trộm vòng tay của chị dâu Hoàng, ta sẽ không được chết tử tế.”
 
Sở Từ lập tức nghiêm túc nói.
“Vậy ngươi trộm quá thứ gì? Ta nghe mẹ ta nói, ngươi trước kia còn trộm qua trứng gà bà nội ta nuôi, bị bắt tại trận!”
 
Xuyên Tử một bộ dáng nhìn thấu.
 
Khóe miệng Sở Từ hung hăng run rẩy một chút.
Bà nội nào, sao đứa bé này nhiều chuyện như vậy……
Chỉ là bà nội nó…… Là vị nào?
Sở Từ nghĩ nghĩ, trong trí nhớ hiện lên một gương mặt lớn màu đen, lập tức có phản ứng nói
 
“Bà nội người là lão thái thái lớn giọng kia đi? Ta nhớ rõ bà ấy, mấy năm trước bà ất đi đường té ngã một cái, ta cười một tiếng, kết quả bà ta quay lại thấy ta liền chỉ vào cái mũi ta mắng ta là ngôi sao chổi, khắc bà ta không như ý, cho nên ta nhất thời tức giận cầm của bà ta hai quả trứng gà mà thôi."
 
"Xuyên Tử,  ngươi sẽ không không rõ ràng lắm giọng bà nội ngươi đi? Vừa mở miệng, toàn bộ thôn đều phiêu đãng tiếng vọng lại, mấy năm trước ta và ngươi lớn không sai biệt lắm, đâu chịu được bà ta mắng như vậy?”
Xuyên Tử vừa nghe, khuôn mặt nhỏ cũng hiện ra một chút biểu tình sợ hãi, hiển nhiên là nghĩ tới bà nội nhà mình, lập tức mím môi một chút.
“Vậy…… Ngươi kêu ta tìm chị dâu Hoàng làm gì?”
 
Xuyên Tử trở về đề chính.
“Nếu ngươi thường xuyên đi tìm chị dâu Hoàng, vậy ngày thường tìm một cơ hội hỏi chị ấy nhiều một chút, trước khi mất vòng tay có ai đi tìm chị ấy, ngây người thời gian bao lâu, không khó đi?”
 
Sở Từ vỗ vỗ bả vai Xuyên Tử.
⬅ Trước Tiếp ➡