“Được, cảm ơn bác gái, nhà cháu còn có một ít, vậy cháu liền trở về lấy.”
Nói xong, Sở Từ liền xoay người chuẩn bị đi, chỉ là đi hai bước lại ngừng lại, nhìn bên cạnh đứng mấy đứa bé, ánh mắt sáng ngời, liền cười nói
“Mấy em trai, các em cùng chị trở về cầm sọt lại đây, chị…… Khen thưởng các người ăn kẹo trái cây có được hay không?”
Ngữ khí kiếp trước suýt nữa lại mang theo ra, Sở Từ đánh kết đầu lưỡi.
Một viên kẹo trái cây cũng chỉ một xu tiền mà thôi, những đứa bé này đều tương đối sợ cô, có thể cùng nhau trở về với cô khẳng định không nhiều lắm, cho nên hẳn là cũng không tốn bao nhiêu tiền.
Thật ra để cô chạy nhiều mấy chuyến cũng không có gì, nhưng có cơ hội hoà mình với đám trẻ trong thôn cũng là chuyện tốt.
Dù sao thanh danh ăn trộm trước kia thật sự không tốt lắm, hơn nữa cô cũng không chuẩn bị vẫn luôn cô lập với các thôn dân, vẫn là muốn tận khả năng quen thân,
Nếu không dựa vào một mình cô, dù quan sát như thế nào cũng không có khả năng bắt ra kẻ trộm vòng tay chân chính.
Thậm chí cho dù thật để cô biết kẻ trộm kia là ai, nói ra cũng sẽ không có người tin tưởng cô.
Trước bắt đầu từ trẻ con, thay đổi từng chút cái nhìn của người khác mới được.
Quả nhiên, giống như Sở Từ nghĩ vậy.
Cô vừa nói, hơn phân nửa đứa bé lui lại phía sau mấy bước.
Ngốc ở nơi này chơi đa số đều là bé trai, bởi vì tình huống thôn Thiên Trì và triều Đại Hạ không sai biệt lắm, trọng nam khinh nữ.
Bé gái đều là phải đi làm việc, cắt cỏ heo, cho gà vịt ăn, sẽ không nhàn rỗi,
Bé trai thì làm ít hơn một chút, thời gian cũng tương đối nhiều.
Mấy người trừng đôi mắt nhỏ, không ai lên tiếng, Sở Từ dứt khoát liền mua hai mươi viên kẹo ở quầy bán quà vặt bên cạnh, ngậm một viên ở trước mặt mấy đứa bé này.
Ở trong trí nhớ của Sở Từ này, cũng là biết kẹo trái cây không bằng kẹo thập cẩm, càng không bằng kem đậu đỏ hoặc là kem bơ, nhưng lại là đồ vật có chứa vị ngọt duy nhất mà cô ăn qua gần đây, so với rau dại chát chát kia thì ăn ngon hơn nhiều.
“Hai viên, nếu cho ta hai viên liền cùng nhau trở về với ngươi!”
Nhìn Sở Từ ăn ngon, rốt cuộc có bé trai đứng dậy.
“Ngươi là người thứ nhất đứng ra, hai viên liền hai viên!”
Sở Từ híp mắt cười một chút, lại quét những người khác vài lần, phát hiện những đứa bé đó đều vẻ mặt đồng tình nhìn bé trai này, giống như cô sẽ ăn thịt người.
Cô còn có chút ấn tượng với bé trai này.