Chương 11
chua xót, nước mắt càng nhiều hơn.
Hốc mắt cô long lanh nước, trông như sắp rơi xuống.
Yếu đuối đến vô cùng, dường như cô là người ấm ức nhất trên đời này vậy.
Mã Văn Lệ sắp bị tức chết rồi.
Nhìn thấy Nghiêm Kỷ đi qua, Mộc Trạch Tê nhích đến bên cạnh anh, nghẹn ngào nói “Nghiêm Kỷ…” Nghiêm Kỷ cũng đã biết chuyện này.
Đúng là Mộc Trạch Tê cố ý, chuyện như vậy cũng không hề ít.
Anh cúi đầu nhìn Mộc Trạch Tê, vẻ mặt tủi thân, hàng mi dính nước mắt, đúng thật là người đẹp đến khóc cũng đẹp.
Cũng quen mê hoặc lừa gạt người khác.
Nghiêm Kỷ dời ánh mắt đi, nói với mọi người “Không cần gấp chuyện dụng cụ thí nghiệm, nhà trường không chỉ có chút dụng cụ đó.
Tôi đã xin bộ mới rồi, mọi người về lớp học đi.” Mộc Trạch Tê ngẩn ra, chuyện này được giải quyết đơn giản vậy sao?
Tại sao lần nào cũng là do Nghiêm Kỷ khắc phục hậu quả cho Lâm Thi Vũ chứ?
Thái Tường ở bên cạnh cũng đi theo, Nghiêm Kỷ chỉ nói với giáo viên một tiếng, sau đó đi thẳng đến kho đồ dùng dạy học của trường để lấy.
Đến thủ tục xin phép cũng bổ sung sau là được.
Dụng cụ thí nghiệm hoá học rất mắc, cũng rất nguy hiểm, nên nhà trường quản lý rất chặt chẽ, làm sao dễ dàng lấy được bộ mới như vậy.
Thái Tường … Có quyền có tiền thì sướng rồi.
Nghiêm Kỷ không nói đúng sai, chỉ giải quyết sự việc.
Cuối cùng anh nói với Lâm Thi Vũ sau này phải để ý giữ liên lạc bất kỳ lúc nào.
Mộc Trạch Tê gây ra nhiều chuyện như vậy đều có Nghiêm Kỷ giúp đỡ, Lâm Thi Vũ cảm thấy vô cùng cảm kích.
Nhưng Nghiêm Kỷ giúp cô ta chứ chưa từng truy hỏi đến cùng.
Rõ ràng anh hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, cũng cảm thấy không thích hành động của Mộc Trạch Tê.
Cô ta nhìn Nghiêm Kỷ một cách kỳ lạ, đây không phải đang che chở cho Mộc Trạch Tê sao… Sau khi giải tán, mọi người trở về lớp học.
Nghiêm Kỷ đột nhiên nói với Mộc Trạch Tê “Mộc Trạch Tê, cho dù khoa học không nói về nhân quả báo ứng thì cũng nói về lý luận nhân quả.
Làm người phải bảo vệ bản thân cho tốt thì mới có kết quả tốt.” Sau đó bỏ lại một mình Mộc Trạch Tê cứng đờ tại chỗ, thì ra Nghiêm Kỷ biết rõ tất cả… Vậy hành động của cô ở trước mặt anh không phải là giống như thằng hề nhảy nhót sao… Sau khi trải qua chuyện đó, Mộc Trạch Tê cẩn thận hơn nhiều, không còn kiếm chuyện gây khó dễ Lâm Thi Vũ nữa.
Cũng không còn ai nhắc đến.
Giống như chuyện đó thật sự chỉ là do Mộc Trạch Tê không nghe rõ nên mới xảy ra vậy.
Việc này khiến Mộc Trạch Tê lại càng hổ thẹn, khó có thể đứng thẳng lưng trước mặt Nghiêm Kỷ.
Hôm nay, trong lúc học thể dục.
Trong lớp học không có người, tư thế Nghiêm Kỷ đứng đắn, ngồi ở chỗ của mình, trong tay cầm điện thoại xem “phim hành động cấp bốn” mới nhất.
Nữ diễn viên đang cắn mảnh vải, đang từ từ bị sợi dây bông màu đỏ tươi cột lại tay chân.
Nghiêm Kỷ tập trung nhìn cách cột nút thắt, ghi nhớ cách cởi nút thắt.
Đột nhiên bên tai anh vang lên giọng nói nhẹ nhàng, thuận theo đó là mùi thơm ngọt của sữa hạnh nhân quen thuộc “Nghiêm Kỷ, cậu đang xem gì vậy?” Nghiêm Kỷ mau chóng úp điện thoại lại, vang lên tiếng cạch vang dội.
Anh quay đầu, vành tai lướt qua đôi môi hồng phấn mọng nước của Mộc Trạch Tê, sau đó