Chương 16
tử tuần tra ban đêm bắt gặp đúng lúc hai người đang tằng tịụ Lý do thứ hai là nguyên nhân chủ yếụ Đêm xuống, Sở Nhược Đình dựa theo trí nhớ để tới thác nước sau núi.
Bên trong thác có hang động, là nơi Lý Phong tận dụng mỗi lần uy hiếp Sở Nhược Đình ngủ với gã.
Lý Phong là kẻ vừa hám lợi vừa trơ trẽn, tu luyện chả đến đâu nhưng ý đồ xấu lại đầy một bụng.
Gã vốn thích Kiều Kiều, giờ được nếm món ngon thì chắc chắn sẽ đối xử với Kiều Kiều như với nàng ở kiếp trước.
Sở Nhược Đình ngước nhìn thác nước, nàng dừng chân và thi triển Tị Thủy Quyết 2 để chui vô hang.
Hang động rộng lớn nhưng tối tăm ẩm thấp, cuối hang kê một chiếc giường đá với lớp cỏ xanh mượt phía trên.
Sở Nhược Đình đang tìm vị trí ẩn náu thì thác nước bất chợt tách đôi, ánh sáng trắng lóe lên rồi một người tiến vào.
Nàng chưa kịp trốn đã bị hắn đụng trúng.
“Là nhị sư muội à?” Sở Nhược Đình chẳng thể ngờ lại gặp Tuân Từ ở đây.
Nàng ghét bản tính do dự thiếu quyết đoán của Tuân Từ và càng chả muốn dính líu đến hắn.
Sở Nhược Đình cau mày, “Ngươi tới đây làm gì?” Mấy ngày qua Tuân Từ luôn rầu rĩ, hắn cứ vô thức luẩn quẩn gần động phủ của Sở Nhược Đình.
Khi thấy nàng đột nhiên lén lút rời đi, hắn nhịn không được bèn bám theo.
Tuân Từ cầm kiếm lại gần nàng, “Những lời này để ta nói mới đúng.
Đêm hôm khuya khoắt mà sao muội đơn độc tới đây?” “Ai cần ngươi quản ta chứ ” Sở Nhược Đình quay lưng về phía hắn.
“Yên tâm, ta không định giết người cướp của gì hết.
Ngươi biến lẹ đi Ta không muốn thấy mặt ngươi.” Tuân Từ đang định đáp trả thì bỗng biến sắc, “Có người tới.” Lối ra chỉ có một, nếu rời đi sẽ bị phát hiện.
Sở Nhược Đình rơi vào đường cùng nên đành túm lấy hắn rồi trốn tại một góc khuất của hang động.
Ngón trỏ nàng vẽ nên lời niệm chú, hai lá bùa ẩn nấp được dùng hết.
Sở Nhược Đình tiếc của muốn chết.
Mấy lá bùa này đều là tiền Nếu không tại Tuân Từ thì nàng vẫn còn dư một lá Tổn thất tiền bạc khiến nàng nghiến răng nghiến lợi đe dọa Tuân Từ, “Ngươi lo mà im miệng đấy Ồn ào là ta xử đẹp ngay ” Góc hang chật chội, lưng Sở Nhược Đình dán sát vào ngực Tuân Từ, nàng gần như ngồi trong lòng hắn.
Bộ dạng giương nanh múa vuốt của nàng lại khiến Tuân Từ thấy nàng vô cùng đáng yêụ Tuân Từ kiềm chế khao khát được xoa đầu nàng để nhìn chằm chằm cửa hang.
Ánh sáng lóe lên và một cặp nam nữ xuất hiện.
Lúc cặp đôi quay mặt lại thì bọn họ nhận ra đấy là Lý Phong cùng Kiều Kiềụ Sở Nhược Đình cảm nhận được thanh niên phía sau mình cứng đờ người, nàng thầm cười khẩy.
Tuân Từ chắc khó chịu lắm khi thấy người trong lòng ở bên gã đàn ông khác nhỉ?
“Phong ca…đừng vậy mà.” Kiều Kiều tránh né cái miệng dày cui của gã.
Lý Phong rạo rực gặm môi Kiều Kiều, tay gã thô bạo xé rách chiếc váy hồng phấn rồi dốc sức xoa nắn bộ ngực hơi phẳng của nàng ta.
“Con đĩ nhỏ, mau liếm cho ta.” Lý Phong tháo thắt lưng, dương vật thô to bắn ra.
Kiều Kiều xấu hổ nghiêng đầu sang chỗ khác, “Không chịu đâu, nó tanh lắm.” “Ngươi ngại cái gì?
Lát nữa ông đây sẽ dùng món đồ tanh hôi này cho ngươi sướng ngất trời.” Lý Phong túm tóc Kiều Kiều và thô lỗ ấn đầu nàng ta vô háng gã.
Miệng thì nói không nhưng Kiều Kiều vẫn ngoan ngoãn ngồi xổm xuống rồi ngậm dương vật của Lý Phong, sau đấy há to mồm phun ra nuốt