⬅ Trước Tiếp ➡
Anh chính là người thừa kế tương lai của đế quốc Hoa Thiên.
Anh không chỉ có xuất thân cao mà còn rất xuất chúng.
Anh đẹp trai lại có tài, không chỉ có những phụ nữ chưa kết hôn ở Kinh Đô muốn trở thành vợ của anh, mà những phụ nữ chưa kết hôn trong toàn bộ đế chế cũng đang mơ một giấc mơ tương tự.
Giang Nhược Tình chỉ là một trong số đó.
Giang Nhược Tình may mắn được sinh ra trong một gia đình có gia thế tương đương với Tiêu Trì Phong nên mới được Trịnh Nghi Linh ưu ái, để cô ta có cơ hội ứng tuyển.
Cứ tưởng chuyện đó sẽ diễn ra suôn sẻ, nhưng không ngờ lại có một Thẩm Thanh Song đột ngột xuất hiện, tàn nhẫn phá vỡ giấc mơ bấy lâu nay của cô ta.
Giang Nhược Tình làm sao có thể chịu được?
Chính vì vậy cô ta đã nghĩ ra thủ đoạn này, mượn con dao của Trịnh Nghi Linh để giết Thẩm Thanh Song.
Mà Trịnh Nghi Linh đã phụ lòng mong đợi của Giang Nhược Tình, ngay sau khi biết tin, bà đã gọi con trai mình về để thẩm vấn.
Tiêu Trì Phong nhàn nhạt liếc nhìn Trịnh Nghi Linh, cười xùy nói, "Mẹ, mẹ nghe ai nói vậy? Mẹ thà tin người ngoài chứ không phải con trai mẹ sao?"
Trịnh Nghi Linh hừ lạnh một tiếng, "Nếu con không làm những chuyện đó thì tốt rồi, nếu con thật sự bao nuôi học sinh cấp 3, hơn nữa còn sống cùng cô ta, vậy cũng đừng trách mẹ con độc ác, ra tay can thiệt vào chuyện của con.”
Lúc này, tổng thống cũng bày tỏ quan điểm: "A Trì, mẹ con nói đúng đó, nếu chuyện này là thật thì con đã sai, mà đã sai thì phải sửa, đừng để người ta tìm ra sai lầm đó, cô bé kia, con tranh thủ thời gian xử lý đi!”
Tiêu Chí Phong nhíu mày, nghiêm túc nói với họ, "Thẩm Thanh Song là người vợ con nhận định, nếu hai người đã biết chuyện của bọn con, ngay mai con sẽ công khai với mọi người cô ấy là vợ chưa cưới của Tiêu Trì Phong con.”
Trịnh Nghi Linh khiếp sợ đứng lên, hét vào mặt anh, "Tiêu Trì Phong, con điên rồi! Thân phận của cô gái kia là gì còn muốn cưới cô ta? Mẹ nói cho con biết, mẹ không đồng ý! Mẹ không cho phép con lấy cô ta!!! "
Tiêu Trì Phong cũng đứng dậy, nhìn vẻ mặt tức giận của mẹ, trong lòng anh cũng có chút không đành lòng.
Nhưng chút không đành lòng này thật vô nghĩa so với chuyện anh từ bỏ Thẩm Thanh Song.
Đối mặt với Tiêu Đỉnh Thiên và Trịnh Nghi Linh, anh chỉ nhẹ nhàng nói: "Cha mẹ, từ nhỏ con biết con phải gáng vác sứ mệnh của gia tộc, thậm chí là sứ mệnh của toàn bộ đế quốc. Con vẫn luôn đi theo mục tiêu mà hai người đặt cho con, trong cuộc sống, con cũng đã đạt được điều đó và trở thành người mà cha mẹ mong đợi, nhưng bây giờ, con muốn tự quyết định người bạn đời của mình, xin hai người tác thành cho con được không?”
Trịnh Nghi Linh lắc đầu dữ dội, "Không được! Chuyện này tuyệt đối không thể thương lượng!”
Tiêu Trì Phong nhìn Trịnh Nghi Linh, đột nhiên bật cười, bất lực hỏi: "Mẹ, mẹ muốn làm gì? Mẹ nhất định phải ép con lựa chọn sao?"
Trịnh Nghi Linh cười lạnh, "Tiêu Trì Phong, con giỏi lắm! Con nhìn lại con xem, còn chưa lấy vợ đã quên người mẹ này rồi, nếu cưới được cô vợ này, tương lai không biết còn giày vò hai ông bà già này như nào nữa? Mẹ nói lại một lần nữa, chúng ta không cho phép con lấy cô ta!”
Tiêu Trì Phong chỉ nhàn nhạt liếc nhìn bà một cái, sau đó xoay người đóng sầm cửa đi ra ngoài.
Thái độ của Thiên Nhân
Cửa phòng ầm một tiếng vang lớn khiến Trịnh Nghi Linh giật mình.
Bà phục hồi tinh thần thì tức giận, vỗ vỗ lồng ngực muốn cho sự tức giận kia đi xuống.
Nhưng lửa giận trong bụng này càng ngày càng nhiều, cũng không có chỗ nào để trút bỏ, khi nhìn thấy Tiêu Đỉnh Thiên ngồi ở một bên vẻ mặt bình tĩnh như không có chuyện gì, trong lòng Trịnh Nghi Linh có bao nhiêu lửa giận và oán trách đều trút lên ông.
“Tiêu Đỉnh Thiên, nhìn đứa con ngoan này của anh. Vì một đứa con gái không ra gì cũng dám ngỗ nghịch với chúng ta. Chao ôi, thật là tức chết tôi mà, tức chết tôi, tức chết tôi rồi…”
Vẻ mặt Tiêu Đỉnh Thiêu không nói nên lời, bất lực ngồi xuống ghế sô pha, bị dáng vẻ tức giận không để ý đến gì đang vỗ vỗ mặt bàn của vợ ông, thấp giọng cảnh cáo: “Bà Tiêu, đây là ở bên ngoài, mời chú ý dáng vẻ của mình!”
Trịnh Nghi Linh nghe được giọng Tiêu Đỉnh Thiên cảnh cáo thì sửng sốt một chút, bà lập tức thu hồi cánh tay, ngồi ngay ngắn người, bày ra tư thái phu nhân cao quý trong thiên hạ.
Bà quay đầu nhìn Tiêu Đỉnh Thiên một cái, nhẹ giọng nói: “Tôi không phải là bị đứa con tốt của ông làm cho tức điên lên sao? Thật là xem gia chuyện này A Trì sẽ không thỏa hiệp. Đỉnh Thiên, anh nói chúng ta có nên tìm cô gái kia để cô ta biết khó mà lui không?”
Tiêu Đỉnh Thiên cười lạnh một tiếng: “Em cẩn thận ăn trộm gà không được còn mất nắm thóc, đến lúc đó, chọc giận đứa con bảo bối của em, cẩn thận nó trở mặt đấy.”
Trịnh Nghi Linh gầm một tiếng: “Nó dám!”
Tiêu Đỉnh Thiên cười mỉa: “Có gì mà nó không dám? Tính tình con trai chẳng lẽ em còn không biết?”
Trịnh Nghi Linh không phục: “Em là mẹ nó.”
Tiêu Đinh Thiên cười lạnh một tiếng: “Haha, em là mẹ nó thì thế nào? Không tin em cứ thử đi. Nhưng anh phải nhắc nhở em một câu đừng làm lớn chuyện.”
Trịnh Nghi Linh nhìn vẻ mặt ông nghiêm túc, nhất thời trong lòng rùng mình, vội vàng đáp: “Biết rồi, em sẽ tự biết chừng mực.”
Tiêu Đỉnh Thiên nói thêm một câu: “Giang Nhược Tình kia, tốt nhất em nên quan sát cẩn thận, cô ta dám mượn người đi xử lý người khác, em cũng đừng mù quáng mà tin tưởng cô ta, tự mình đi kiểm tra một chút, xem rốt cuộc chân tướng là gì?”
Trịnh Nghi Linh hờn dỗi nhìn ông một cái, cười nói: “Anh nghĩ em ngốc sao? Chút thủ đoạn của Giang Nhược Tình, em lại không nhìn rõ sao? Anh cũng quá xem thường em rồi! Em tức giận là đứa con gạt chúng ta nuôi cô gái kia ba năm, bây giờ còn ở cùng nhau. Vậy mà nó hoàn toàn không nói cho chúng ta biết để chúng ta nghe chuyện này từ người khác, đây là điểm thứ nhất.”
“Điểm thứ hai, lấy dung mạo hay thân phận địa vị của con trai chúng ta, nó muốn người phụ nữ nào mà chăng có? Cứ nhất định phải tìm một người con gái không ra sao, cô ta xứng với con chúng ta, xứng với gia thế và địa vị của nhà chúng ta sao?”
Tiêu Đình Thiên nghĩ đến cô gái mà ông nhìn thấy trên tài liệu, tui rằng khuôn mặt còn non nớt nhưng không thể phụ nhật, cô gái này là một mỹ nhân.
Cô gái có dung mạo mỹ miều, chỉ cần bồi dưỡng thêm một chút, sau này tuyệt đối sẽ chấn động thiên hạ.
Là một người đàn ông, ông dễ dàng hiểu được tâm lý của con trai ông.
Một cô gái xinh đẹp như vậy lại do chính mình nuôi lớn, con ông không giữ chặt cô gái trong tay mới là lạ.
Chẳng qua, với Tiêu Đỉnh Thiên, một cô gái xinh đẹp mà có xuất thân không tốt cũng chỉ để mua vui thôi, nếu muốn kết hôn vào cửa, ông sẽ không đồng ý.
Về sau con ông chính là người thống trị thiên hạ, người kết hôn phải là danh môn khuê tú có xuất thân cao quý, về sau có thể giúp đỡ chuyện sự nghiệp, trợ giúp con trai ông một tay.
Ai có thể uy hiếp anh?
Tiêu Trì Phong cũng mặc kệ bố mẹ anh thương lượng chuyện của anh và Thẩm Thanh Song.
Anh nghĩ đến chuyện anh và Thẩm Thanh Song cũng chỉ là chuyện của hai người, không liên quan đến người khác.
Cho dù bố mẹ anh, cũng chỉ có quyền biết, không có quyền can thiệp.
Đối với lo lắng của bố mẹ anh về việc liệu có ảnh hưởng đến gia đình không, chuyện thân phận và địa vị không xứng, dùng loại hình hôn nhân để củng cố địa vị của họ, anh đều cười nhạt.
Bây giờ ai có thể uy hiếp đến địa vị của anh?
Cho dù không dựa vào hôn nhân, anh vẫn có thể giữ vững vị trí hiện tại, ai dám nghĩ động tới anh?
Những kẻ không có mắt dám ra tay khiêu chiến với anh đều hóa thành một đống xương khô, đi tìm Diêm Vương đầu thai chuyển thế.
Khóe miệng Tiêu Trì Phong giương lên cười lãnh lẽo, anh thật muốn nhìn một chút xem kẻ nào có lá gan mà dám đến khiêu chiến quyền uy của anh?
⬅ Trước Tiếp ➡