Hắn đánh giá ba chị em Cố Mang, trong ba chị em hắn liền cảm thấy Cố Âm là một đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất. Thành tích học tập của Cố Âm cũng rất tốt, bộ dáng cũng kế thừa chị gái hắn, xinh đẹp lại ngoan ngoãn rất được mọi người yêu thích.
Nếu không chị gái cùng anh rễ của hắn cũng sẽ không đem toàn bộ tài sản của mình, giao lại cho nha đầu Cố Âm này.
Mang theo nha đầu Cố Âm coi như hắn đã báo đáp chị gái đã có công dưỡng dục hắn.
"Tự giải quyết cho tốt " Lôi Tiêu lạnh lùng ném xuống một câu, quay lưng đi nhanh rời khỏi Cố gia.
Cố Âm từ trên lầu đi xuống, bên cạnh là thư ký của Lôi Tiêu, giúp cô mang hành lý.
"Chị gái, trên di chúc bố mẹ để lại tất cả tài sản cho em, em chỉ nhận lấy. Nếu muốn chị và Cố Tứ có thể ở lại đây, em không ngại." Cố Âm cười nói.
Cố mang đem điện thoại nhét vào trong ba lô của mình, nhìn thẳng mặt Cố Âm nói, "không cần." Cô giơ tay nhìn thời gian trên đồng hồ.
5 giờ, nên đi đón Cố Tứ tan học.
Cô cầm lấy cái mũ đen bên cạnh đội lên, đi thẳng ra bên ngoài.
Một chiếc xe máy bề ngoài có vẻ cũ xưa rách nát đang đậu ở phía trước cửa.
Chiếc xe xinh đẹp nhất chính là hai sườn kính chiếu hậu thượng kính đầu lâụ Nhìn nó âm trầm.
Cố Mang đội mũ bảo hiểm, đôi chân dài tinh tế thẳng tắp, khách một tiếng kính bảo vệ mắt buông xuống.
Máy xe nổ vang, chạy như bay ra ngoài.
Cố Âm đi đến bão mã BMW đắt tiền, thư ký giúp cô mở cửa.
Cô Âm hướng mắt nhìn về phía Cố Mang rời đi, coi ngươi hơi liễu , ngưng hai ba giây. từ đí mình k hiểu nghỉ lẳm nên mình xin phép để chúc góc luôn ạ
Lôi Tiêu nói "Âm Âm, lên xe." Cố Âm ngoan ngoãn nói " vâng, thưa cậụ"
Lôi Tiêu hừ lạnh một tiếng, " con vĩnh viễn đừng tiếp xúc với loại người hạ tầng kia bọn họ chỉ xứng ngước lên nhìn con "
Kích.
Chiếc xe dừng lại dưới dốc cây đa cách cổng trường tiểu học không xa.
Cố Mang đắt đôi chân thon dài thẳng tắp trên mặt đất, cởi mũ bảo hiểm ra, mái tóc đen dài xoã trên vai.
Cô nheo mắt nhìn cổng trường đang tấp nập phu huynh đến đưa đón con.
Bây giờ là 5 20, còn 10 phút nữa Cố Tứ mới tan học.
Thật phiền phức.
Trong mắt Cố Mang hiện lên một tia mất kiên nhẫn, cô ném chiếc ba lô từ đằng sau ra phía trước.
Mở khoá kéo ba lô ra bên trong chiếc ba lô có nhiều đồ đạc ngổn ngang.
Một chiếc laptop, một khẩu súng đồ chơi, một chiếc đồng hồ cơ. Ba chiếc điện thoại di động, bai chiếc máy nắp gấp dày cộp, một chiếc điện thoại thông minh.
Một cuộn vải đen to bằng lòng bàn tay được buộc lại.
Một hộp sắt bằng kim loại không lớn, một chiếc bật lửa, một gói thuốc lá, vái chiếc kẹo mút.
Xếp chồng lên nhau thoạt nhìn rất ít nhưng lại rất nặng.
Cố Mang lấy điện thoại từ bên trong balo ra, trong ứng dụng liên lạc, có hàng chục tin nhắn chưa được cô đọc. Nhìn thấy một trong số cái tên hiện trong tin nhắn, khiến cô phải nhíu mày. Miệng cô nhếch lên một cách kiêu ngạo.
....
Bên kia đường, một chiếc xe ô tô màu đen chậm rải dừng lại.
"Lục thiếu, đã đến rồi, chính là nơi này." tài xế nói.