Ý thức được vấn đề này, cô thuận miệng hỏi một chút, “Lát nữa chúng ta làm gì?"
Lạc Dịch Bắc giảm tốc độ lái xe, khuôn măt tuấn tú khiến người khác thèm khát, miễn cưỡng quay qua cô nói một câu vô cùng rõ ràng, "Động phòng!"
Anh nói vậy khẩu khí cực kỳ tản mạn, tiếng nói rõ ràng lạnh lùng, thế nhưng nói ra, chính là làm cho người ta cảm thấy mang tia nghiền ngẫm.
Phương Trì Hạ bị anh làm nghẹn một chút, tầm mắt yên lặng chuyển hướng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thời điểm nói kết hôn với anh cô cũng không ngây thơ cho rằng hai người kết hôn, mỗi ngày chỉ là ngủ chung giường hoặc là tách phòng ra ngủ
Phương Trì Hạ đối với phương diện này đã có chuẩn bị tâm lý.
Lần đầu tiên cho anh, lần thứ hai, lần thứ ba, coi như là bị chó cắn.
Lạc Dịch Bắc lái xe chở cô trở lại biệt thự bờ biển, thậm chí ngay cả bữa tối cũng không có ăn, vung tay mở cửa phòng, ôm ngang cô muốn lên lầu.
"Chờ, chờ một chút!" Phương Trì Hạ chống tay ở ngực anh, ngăn cản động tác của anh.
Lạc Dịch Bắc giãn mày nhìn cô, đợi cô nói tiếp.
Phương Trì Hạ rủ mắt xuống, ánh mắt lấp lánh, nói, "Tôi nghĩ chúng ta nên ăn tối trước tiên.”
Trong nội tâm cô nghĩ là, mặc kệ kết hôn thế nào, tốt xấu gì tên hai người đều ở trong một cuốn sổ hồng
Đều thoát khỏi cô đơn, không nên chúc mừng một chút hay sao? Chúc mừng cô thoát khỏi dây dưa của tên đáng ghét, lấy tương lai bốn năm của mình cho một người đàn ông đáng giá!
Kỳ thật cô còn có chút khẩn trương, không muốn nhanh trở về phòng như vậy.
Lời nói ra, vốn đang có chút sợ anh không đáp ứng, may mà Lạc Dịch Bắc chỉ do dự một chút, cuối cùng vẫn buông cô ra.
"Tôi đi chuẩn bị bữa tối!" Phương Trì Hạ vừa được giải thoát, lúc trước còn mặt co quắp, biểu tình vui hơn không ít, nhanh như chớp liền chạy đến phòng bếp.
Lạc Dịch Bắc nhìn chằm chằm hướng cô đi một hồi lâu, vốn định đi vào trong nhà, ngồi lên salon chờ.
Thế nhưng là, nghĩ đến gương mặt đó của cô, cùng với những biểu tình sinh động, lại không nhịn được đi theo...
Bữa tối đầy tâm huyết dưới ánh nến
Đây là một loại cảm giác rất kỳ quái, anh lại say mê cô vì những biểu tình thay đổi trên mặt.
Cô mới quay người lại, ánh mắt của anh liền đuổi theo bóng dáng cô.
Lúc đi đến phòng bếp, Phương Trì Hạ đưa lưng về phía anh đang bận rộn tìm đồ.
Biệt thự này là nơi ở riêng của Lạc Dịch Bắc, bình thường anh đều ở Lạc gia, cùng mọi người người sinh hoạt chung một chỗ, rất ít ở nơi này.
Chỉ có ngẫu nhiên kết thúc công việc, cảm thấy về nhà xa, mới có thể đến bên này.
Nếu như là bình thường, nơi này một chút sinh khí cũng không có, chỉ có người làm định kỳ sẽ đến quét dọn, chuẩn bị vài thứ trong tủ lạnh.
Hôm nay Phương Trì Hạ rất may mắn, ngày hôm qua người làm vừa tới, cho nên trong tủ lạnh rất nhiều đồ.
Từ trong lấy ra một đống lớn nguyên liệu nấu ăn, cô chuẩn bị làm món pháp.
Từ nhỏ đã là người độc lập, năng lực tự gánh vác rất là mạnh mẽ, làm bữa tối thế này không làm khó được cô.
“When-I-Grow-Up, I-Wanna-Be-Your-Bride, Be-Your-Bride, Touch-Your-Heart……” Cô giống như còn rất vui vẻ, trong miệng phát ra một bài hát tiếng Anh, hình như là nhạc thiếu nhi, cả giọng hát đều toát lên sung sướng.
Nội dung ca từ, đại khái là, giống như em lớn lên, em nghĩ tới gần anh, trở thành vợ của anh.
Vào lúc này ngâm nga như vậy rất hợp với tình hình.
Đương nhiên Lạc Dịch Bắc hiểu lầm.
Đứng ở cửa, lẳng lặng nhìn cô như vậy, khóe môi anh tràn đầy giễu cợt.
Trở thành vợ của anh?
Những người con gái ở thành phố C này đều nằm mơ được thân phận này, cô lại được như ý nguyện dễ dàng, xác thực nên hát bài hát chúc mừng đó!
"Đúng rồi anh thích cái gì, không thích cái gì? Khẩu vị thanh đạm sao? Bình thường có kiêng kị cái gì không? Nếu như về sau sinh hoạt chung một chỗ, nên nói một chút đi!" Phương Trì Hạ liếc qua anh, thuận miệng hỏi.
Cô với anh tổng cộng gặp mặt vài lần, trừ lần đầu tiên khỏa thân, sau gặp nhau, hai người đối với nhau hoàn toàn lạ lẫm.
Tuy cô đối với anh không có hứng thú, thế nhưng phải ở cùng nhau lâu vậy, Phương Trì Hạ cảm thấy, rõ ràng nên giúp đỡ nhau.
“Tôi nghĩ cô sớm rõ ràng những điều này." Khóe môi Lạc Dịch Bắc hiện lên vòng xem thường, lời nói tràn đầy châm chọc.
"Cái gì?" Phương Trì Hạ khẽ giật mình, có chút không rõ ý của anh.
Cô đã hỏi anh sao?
Lạc Dịch Bắc chỉ cười lạnh.
Một trăm triệu cũng không thỏa mãn, mới thấy qua vài lần liền mở miệng muốn để anh cưới cô,vậy mà những thứ anh yêu thích cũng không biết?
Lạc Dịch Bắc cũng không có đem lời này nói ra, chỉ đứng ở cạnh cửa mắt lạnh nhìn cô làm việc.