⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Nhất Nặc cười lạnh lẽo, chậm rãi bước đến trước bàn, lắc lắc ly nước hoa quả, bờ môi đẹp khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Lấy gói bột trắng mới tìm được từ trong lễ phục ra, đổ hết vào trong
Minh Tuyết, rốt cuộc cô đã bỏ thuốc cho chị cô chưa? Theo lý thì cô ta phải có phản ứng rồi chứ! Lý Nhiên quay người nhìn về phía Cố Minh Tuyết, thấy bộ dạng của cô ta liền giật mình tới suýt thì ngã từ trên ghế xuống!
Minh Tuyết!
MinhTuyết!Minh Tuyết! Mấy người bên cạnh cũng luống cuống, bộ dạng Cố Minh Tuyết mới giống bị phê thuốc!
Sao lại như vậy?
Lý Nhiên, làm sao bây giờ?
Cố Minh Tuyết càng lắc càng phê, đột nhiên đứng dậy, lảo đảo đi ra giữa phòng tiệc.
Minh Tuyết! Lý Nhiên hô lên một tiếng.
Vài người bên cạnh đã dồn ánh mắt về phía bọn họ, cả phòng đột nhiên yên tĩnh lại!
Cố MinhTuyết đã bị thuốc làm mất lý trí, căn bản không biết là mình đang làm gì, cô ta xoay trái xoay phải giữa phòng, cười như một con ngốc!
Cố Nhất Nặc chậm rãi đứng lên, bộ dạng của Cố Minh Tuyết bây giờ hẳn là hình ảnh của cô ở kiếp trước đúng không?
Cố Nhất Nặc! Mày xong đời rồi! Mày hoàn toàn xong đời rồi! Cố Minh Tuyết chỉ vào một người đứng trong đám đông, lớn tiếng cười như điên.
Cô ta là ai vậy? Ở trại tâm thần nào chạy ra à?
Đây chẳng phải là cô hai nhà họ Cố - Cố Minh Tuyết sao!
Cô ta làm sao vậy? Phê thuốc à?
Trình Thi Lệ lập tức chạy qua, bịt miệng Cố MinhTuyết. Con gái à, con điên rồi sao? Có phải là lén uống rượu rồi hay không?
Dưới tác động của thuốc, Cố Minh Tuyết đẩy Trình Thi Lệ ra, tiếp tục như kẻ điên làm náo loạn cả sảnh tiệc. Cô ta còn lôi kéo quần áo của mình, cái váy bị kéo tuột ra, lộ ra nội y màu hồng nhạt bên trong! Nửa người trên đã gần như lõa thể!
Dáng vẻ phóng đãng này quả thật làm người ta không dám nhìn thẳng!
Cố Tùng Bác đang bàn chuyện kinh doanh với vài người nhà họ Lục, vừa quay qua liền nhìn thấy một màn như vậy, chỉ thấy trước mắt tối sầm! Ông ta bước nhanh về phía Cố Minh Tuyết vẫn còn đang làm loạn.
Cố Nhất Nặc còn nhanh hơn, cô đi đến chỗ Cố Minh Tuyết, hung hăng cho cô ta một cái tát!
Cố Minh Tuyết bị đánh tới nằm bò ra bàn, cơ thể vẫn còn run rẩy! Môi từ từ trào ra tia máu. Có thể thấy Cố Nhất Nặc đã đánh ác tới nhường nào!
Ngày thường chị thương em, vì em là em gái chị, nhưng hôm nay là tiệc sinh nhật của chị, dù em có coi thường chị thì cũng phải cân nhắc đến thể diện của ba chứ? Giọng nói trong trẻo truyền đến, cô công chúa nhỏ vừa dịu dàng đáng yêu bỗng biến thành khí thế bừng bừng!
Trình Thi Lệ đứng dậy từ trên mặt đất, bước nhanh đến ấn con gái của mình xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡