Chương 4
Với vách đứng co giãn ôm khít chống tràn Diana là con gái thật tuyệt.
Elu nhìn không khuôn mặt chẳng mấy chốc đã ửng đỏ lên, cổ họng nghẹn cứng đứng đơ người.
Cái này? Là đồ... đồ dùng của con gái
Mẹ kiếp. Lúc nãy ở cửa hàng?
Elu đưa tay lên vò đầu nhăn mặt miệng lẩm bẩm. Mang tiếng là xã hội đen lừng danh trong giới giang hồ lại bị nhục nhã bởi một bịch băng vệ sinh.
Đã thế cả hai người đàn ông còn muốn dùng thử thứ này? Thật là hết nói nổi.
Anh? Chúng tôi đã vận chuyển xong hết rồi
Hả? À ờ, các cậu đã vất vả nhiều rồi.
Đây là tiền thưởng cầm rồi đi uống rượu cùng các anh em
Elu nhìn ra phía cửa, nho nhã bước lại cười gượng móc ví ra đưa tiền cho cậu thanh niên đó.
Cậu thanh niên cười rồi cầm lấy số tiền, lần đầu tiên có người lại đi mua nhiều băng vệ sinh đến mức phải kêu xe tải chở như này đã thế còn được tiền thưởng.
Dạ cảm ơn anh. Mà có điều anh mua nhiều thứ này để làm gì vậy.
Elu nghe xong chết lặng, cái này là không biết nên mới mua nhiều, chứ nếu biết băng vệ sinh là thứ gì thì liệu hắn và Elu có mua bất chấp như vậy không?
Có cô cháu gái cần dùng
Cần dùng thì mỗi tháng chỉ cần dăm ba bịch là cùng, nhiều thế này chắc tận vài năm còn không hết.
Elu nghe xong chỉ cười không nói gì
...
Sáng hôm sau
Trong bữa ăn sáng hắn và Elu không ai dám ngẩng mặt lên để nhìn Mộc Nghi sau cái vụ hai thằng đàn ông lại muốn thứ cái thứ ấy.
Hai chú đã thử Diana là con gái thật tuyệt chưa?
Cảm giác thế nào? Mát lạnh không
Phụtttttttt
Mộc Nghi hồn nhiên cất giọng hỏi, nghe vậy hắn và Elu chột dạ phun hết đồ ăn ở trong miệng ra, ngẩng mặt nhìn Mộc Nghi, vẻ mặt lúng túng.
Mộc Nghi? Cháu ăn nhanh rồi còn đi học
Hôm nay cháu được nghỉ hai tiết đầụ
Mộc Nghi đưa cặp mắt long lanh nhìn, nở nụ cười tươi còn hắn và Elu thì chả thấy có gì vui thôi xong Mộc Nghi mà ở nhà là thế nào cũng tra hỏi bằng được về vụ ấy.
Hắn nhìn qua Elu nháy mắt ra dấu hiệu phải tìm cách chuồn ra khỏi nhà ngày hôm nay, nếu không là chết chắc. Elu hiểu ý gật nhẹ đầu rồi quay lại nhìn Mộc Nghi.
Mộc Nghi? Chú và Chú Hàn có việc gấp phải đi trước, cháu ở nhà một lát nữa sẽ có người đến đưa cháu đi học.
Nói xong hắn và Elu gấp rút đứng dậy khỏi ghế, Mộc Nghi ngẩng mặt lên nhìn, khó hiểu ơ, sao hôm nay lại có người khác đưa cô đi học? Vì bình thường giờ giấc đón đưa toàn là Elu và hắn làm, hôm nay lại...?
Hai chú khi nào mới về.
Chắc cỡ khuya.
Dạ vâng vậy hai chú đi vui vẻ
Mộc Nghi gật đầu dạ cười tươi rồi đưa tay lên bái bai hai người họ. Hắn và Elu cười lại cầm áo lên đi nhanh ra cửa, vừa ra đến cửa cả hai ôm nhau mừng thở phào nhẹ nhõm, mẹ kiếp suýt nữa thì toi đời cả hai.
Người anh em tốt? Quả nhiên là rất hiểu ý nhaụ
Hàn? Mày đừng lợi dụng lúc tao sơ hở mà sàm sỡ tao chứ? Tao đẹp trai chứ không dễ dãi nha
Elu giả làm bộ mặt nghiêm cất giọng nói, rõ ràng là cả hai cùng ôm vậy mà Elu lại trở mặt nhanh như vậy, hắn nghe xong muốn nôn lập tức buông Elu ra cau mày.
Thôi bỏ đi. Lúc nãy xem như tao chưa nói gì
Ngắt lời hắn lạnh lùng quay lưng đi một mạch ra xe, Elu nhe răng cười rồi cũng sải bước đi theo hắn ra xe.
...
Vài ngày sau
Công việc ở tổ chức của hắn càng nhiều, Mộc Nghi thì lại được nghỉ học một tuần
Vì sợ không có nhiều thời gian chăm sóc và ở cạnh cô nên hắn đã quyết định đưa Mộc Nghi đến nơi làm của hắn.