Đúng vậy, ở cái niên đại ăn không đủ no mặc không đủ ấm này, con ruột của mình còn chưa chắc sẽ nuôi tốt, ai lại đành lòng đem một ngụm lương thực trong miệng moi ra cho “con của người khác” chứ, thật sự là luyến tiếc.
Có lương thực nhàn rỗi, vì sao lại không để cho con mình ăn no thêm một chút.
Trong nhà nhiều thêm một Dương Dương, có nghĩa là nhiều thêm một miệng ăn, liền ít đi lương thực ban đầụ
Cho nên nguyên chủ hiểu sai, cô vốn dĩ đã đối với thân thế của Dương Dương có khúc mắc, ghét bỏ Dương Dương không phải con ruột Lâm Kiến Quốc, lại còn hại chết Trần Ái Trạch.
Lại tưởng tượng ra bởi vì sự tồn tại của Dương Dương mà rất có khả năng khiến cho đứa con về sau của mình cùng Lâm Kiến Quốc ăn ít đi một ngụm mà đói bụng. Như vậy còn không làm cho nguyên chủ muốn phát điên lên sao?
Cuối cùng nguyên chủ hại chết Dương Dương, lại bị Lâm Kiến Quốc hận đến chết.
Cũng vì Lâm Hướng Dương chết, nguyên chủ tiếng xấu vang xa. Đừng nói gả chồng, ra cửa mà bị người thấy được thì đều bị người người chỉ chỉ trỏ trỏ.
Mấy đứa nhỏ trong thôn hành động càng trực tiếp cũng càng đáng sợ hơn, chẳng những chúng lấy cục đá ném nguyên chủ, mà còn nhổ nước miếng về phía nguyên chủ, mắng cô là hung thủ giết người.
Nguyên chủ chịu không nổi áp lực như vậy, nhảy sông tự sát.
Lâm Kiến Quốc là nam chủ, Từ Lệ Anh lại là nữ chủ.
Chắc hẳn phải vậy, sau khi nguyên chủ cùng Dương Dương chết, Từ Lệ Anh đã có thể gả cho Lâm Kiến Quốc, lại không cần làm mẹ kế Dương Dương.
Lâm Kiến Quốc bởi vì không bị Dương Dương liên luỵ, hắn cùng Từ Lệ Anh tái hôn cùng lần đầu kết hôn không có gì khác nhaụ
Cuối cùng, Lâm Kiến Quốc tựa hồ ở bộ đội leo lên chức vụ cao, Từ Lệ Anh tự nhiên là đi theo Lâm Kiến Quốc cùng nhau vẻ vang, hoàn mỹ đại kết cục.
“Ái Ân, tôi là thật sự thấy đau lòng cho Dương Dương.”
Từ Lệ Anh nói chuyện biểu tình cùng ngữ khí, phảng phất như cô giống như là mẹ ruột của Dương Dương.
Trần Ái Ân đem Dương Dương vẫn đang say ngủ đặt trên giường đất, đấm đấm cánh tay đã tê dại của chính mình, lúc này mới phất quạt, quạt cho Dương Dương “Lệ Anh, cậu không cần nghĩ nhiều như vậy. Mặc kệ sau này ai gả cho anh Kiến Quốc, Dương Dương nhà tôi đều sẽ được ba nó che chở. Ai dám bắt nạt Dương Dương chứ, anh Kiến Quốc sẽ không tha cho cô ta đâụ”
“ Thế lỡ như anh Kiến Quốc không có nhà thì sao? Dương Dương bị mẹ kế bắt nạt, anh Kiến Quốc không biết, vậy làm sao mà giúp Dương Dương?”
“Dương Dương ngoài có anh Kiến Quốc là ba ra thì còn có tôi là dì nhỏ, có anh tôi là cậu nữa mà.” Trần Ái Ân dừng cây quạt trong tay, nhìn về phía Từ Lệ Anh “Nhưng mà, Lệ Anh, cậu có biện pháp tốt nào sao? Nói tôi nghe một chút. Làm thế nào mới bảo đảm Dương Dương không bị bắt nạt?
“Tôi…”
Từ Lệ Anh vẻ mặt xấu hổ đáp “Thật ra chỉ cần anh Kiến Quốc cưới một người mà mọi người có thể hoàn toàn tin tưởng, hoặc là người thiệt tình yêu thương, xem Dương Dương như con ruột là được.”
Trần Ái Ân “Ừ, về sau có cơ hội, nhất định sẽ theo tiêu chuẩn mà cậu nói làm cơ sở tìm mẹ kế cho Dương Dương. Không đạt tiêu chuẩn là không tuyển.”
Hai người ngồi cùng nhau hàn huyên một buổi sáng. Trong lúc đó, Trần Ái Ân giúp Dương Dương thay tã ba lần, đút sữa mạch nha một lần.
“Lệ Anh, giờ tôi phải đi nấu cơm rồi, cậu về đi.”
Từ Lệ Anh hăm hở đứng lên, cuốn cuốn tay áo “Trước nay cậu nấu cơm không phải tôi đều giúp một tay sao? Chúng ta là bạn tốt, cậu đừng khách khí như vậy.”
Trần Ái Ân ha ha mà cười khan.
Ngồi ở trước bếp, thỉnh thoảng bỏ vào lò hai thanh củi, lửa không phải quá lớn thì là quá nhỏ, thêm cho nguyên chủ không ít phiền toái.