⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi không nhìn rõ mặt mũi tên trộm ra sao, nhưng nó có lên tiếng. Giọng đó nghe quen tai lắm, chắc chắn là tôi từng nghe rồi ” Triệu Quế Anh khẳng định chắc nịch với mọi người như thế.
Thế nên, khi nghe người kia nói tên trộm không phải người thôn bên cạnh, một người khác liền phản bác “Vậy mà bà Quế Anh còn bảo nghe giọng tên trộm quen tai cơ đấy ”
“Quen cái gì mà quen Sợ đến mức chạy mất dép, mặt mũi người ta còn chưa kịp nhìn, bảo quen là quen à? Chưa biết chừng có nghe thấy thật hay không nữa là ”
“Cũng đúng ha.”
Tiền Tiểu Đa đeo ba lô, mặt tỉnh bơ nghe hai người bên cạnh nói chuyện. Mãi đến ngã rẽ, khi họ đi về phía ruộng bên trái để làm việc, bé mới tiếp tục đi thẳng về nhà. Cứ như thể “tên trộm” mà họ đang bàn tán không phải là mình vậy.
Dù sao thì cô vốn đâu phải kẻ trộm.
Tối qua về đến nhà, cô mới hiểu ra tại sao mình lại đáp nhầm chỗ. Chẳng qua là lúc lấy bùa không thèm nhìn, lá bùa cô dùng hoàn toàn không phải do mình vẽ, mà là của ôngTiền Chột dúi cho.
Lá bùa đúng là dùng được nhưng độ chính xác khi đáp xuống lại hơi kém. Vì thế mới sơ ý đáp nhầm chỗ, rơi thẳng vào nhà ông Sáu Tiền.
Nhưng cũng may tối qua cô chạy nhanh, nếu không mà bị Triệu Quế Anh kia nhìn thấy, thì lời đồn hôm nay nghe được tuyệt đối không chỉ là thôn có trộm, mà là cô đi ăn trộm lúc nửa đêm
Nghĩ đến đây, Tiền Tiểu Đa thầm thấy may mắn.
Cô không làm trộm nên chẳng chột dạ. Nhưng mà có những chuyện không cần thiết phải rước lấy phiền phức thì tốt nhất đừng dính vào.
Phải biết rằng, miệng lưỡi thế gian đáng sợ biết bao
Trên con đường bắt buộc phải đi qua để về nhà, cũng chính là trước cửa nhà Triệu Quế Anh, khi thấy bà Triệu đang đứng nói chuyện phiếm với mấy người trong thôn, vẻ mặt cô vẫn không hề thay đổi. Chỉ đến khi nhìn thấy một đống tro giấy màu đen và vài mảnh giấy vàng mã chưa cháy hết vương vãi trên mặt đất cách đó không xa, Tiền Tiểu Đa mới dừng bước một chút, liếc nhìn về phía nhà bà Triệụ
Đúng lúc đó, Triệu Quế Anh trong đám người cũng ngẩng lên nhìn sang. Tiền Tiểu Đa liền lên tiếng chào hỏi cả nhóm “Cháu chào thím Quế Anh, thím Tú Lan...”
“Tiểu Đa đi học về rồi à cháụ” Thím Tú Lan cười hỏi.
Tiền Tiểu Đa “Dạ.”
Trả lời xong, Tiền Tiểu Đa lại đeo ba lô đi tiếp về nhà.
Thím Tú Lan quay đầu lại, định tiếp tục câu chuyện ban nãy. Nhưng lại thấy Triệu Quế Anh đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tiền Tiểu Đa với vẻ mặt đầy suy tư “Quế Anh, bà nhìn gì thế?”
Triệu Quế Anh đáp “Sao tôi cứ thấy cái giọng nói tối qua nghe được, hơi giống giọng con bé Tiểu Đa thôn mình thế nhỉ ”
“Không thể nào?”
Mọi người nghe vậy, mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc và nghi ngờ.
Thím Tú Lan thì nhíu mày “Bà Quế Anh, không có bằng chứng thì đừng nói bừa. Con bé Tiểu Đa đó tôi nhìn nó lớn lên, chưa từng nghe nó làm gì không phải phép bao giờ.”
“Đúng đấy, đúng đấy...” Mấy người khác cũng hùa theo.
Triệu Quế Anh cũng biết điều đó, nhưng bà ta càng nghĩ kỹ lại càng thấy giọng nói đêm qua chính là của Tiền Tiểu Đa.
Còn về lý do tại sao Tiền Tiểu Đa lại đi ăn trộm lúc nửa đêm... Triệu Quế Anh nghĩ, ôngTiền Chột nuôi cô đã mất rồi, cô đi làm trộm cũng không có gì là lạ.
Nghĩ đến đây, lại nhớ mấy hôm trước mình còn định nhờ Tiền Tiểu Đa trông con cho con gái mình, Triệu Quế Anh thầm thở phào nhẹ nhõm.
May mà Tiền Tiểu Đa từ chối, chứ nếu không mà gọi cô đến thật thì chẳng phải là rước một “tên trộm” về nhà con gái mình sao?
Tiền Tiểu Đa không hề biết rằng Triệu Quế Anh đã nhận ra giọng nói tối qua là của mình.
⬅ Trước Tiếp ➡