Huống chi, Tiền Tiểu Đa từ nhỏ đã sống cùng một công chức Địa Phủ như Tiền Chột. Đối với quy tắc ứng xử của công chức Địa Phủ, cô càng thuộc nằm lòng.
Một tiếng sau, Tiền Tiểu Đa nhận được giấy tờ tùy thân do văn phòng Địa Phủ cấp cho cô.
Chứng minh thư do Địa Phủ cấp hoàn toàn khác với của dương gian, hình dạng hơi giống vòng tay. Màu sắc đen sẫm cũng không nhìn ra được làm bằng chất liệu gì. Chỉ có điều nếu nhìn kỹ, phía trên còn có ánh kim loại.
Vòng tay vừa đeo vào cổ tay liền tự động điều chỉnh kích cỡ phù hợp.
Ngoại trừ công cụ của chính quyền Địa Phủ và chính chủ nhân, người khác rất khó tháo chiếc vòng tay chứng minh thân phận này xuống.
Sau khi nhận được chứng minh thư, Tiền Tiểu Đa lập tức đeo nó lên tay. Đồng thời, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì có được giấy tờ này rồi, sau này cô bắt ma ở dương gian, thậm chí là giao dịch gì đó đều được xem là hợp quy, hợp pháp.
Tiền Chột đang đợi bên ngoài phòng thi, vừa nhìn đã thấy chiếc vòng trên cổ tay Tiền Tiểu Đa, trên mặt lập tức nở nụ cười "Tốt lắm, con lấy được chứng chỉ rồi, ông cuối cùng cũng có thể hoàn toàn yên tâm."
Đừng thấy lúc đi Tiền Chột có vẻ dứt khoát thế nhưng thật sự đợi đến khi nhậm chức ở Địa Phủ rồi, trong lòng ông lại càng thêm canh cánh lo lắng cho Tiền Tiểu Đa một mình. Đồng thời cũng âm thầm hối hận, sớm biết thế này thì trước đó đã không chỉ lo tu luyện nâng cao tu vi, mà không để lại cho Tiền Tiểu Đa chút tiền bạc có thể dùng ở dương gian.
May mà Tiền Tiểu Đa tự mình cũng có chí khí, thi một lần là đỗ. Vì là xin nghỉ phép đến đây, cộng thêm việc chờ đợi Tiền Tiểu Đa thi đã tốn phần lớn thời gian. Lúc này, Tiền Chột cũng đến lúc phải đi rồi.
Lúc sắp đi, Tiền Chột dặn đi dặn lại cô "Học hành cho tốt, làm việc cho tốt."
"Gặp phải chuyện khó giải quyết, đừng có cố đấm ăn xôi "
Đối với họ mà nói, cái chết bình thường ở dương gian chẳng qua chỉ là thể xác biến mất, chỉ cần hồn thể còn nguyên vẹn là được. Nhưng nếu hồn thể bị tổn thương thì phiền phức rồi.
Tuy nói rằng bây giờ chế độ của Địa Phủ rất hoàn thiện, công chức Địa Phủ khi đi làm nhiệm vụ cũng sẽ được trang bị phù hợp một số pháp khí và bùa chú để đảm bảo an toàn cá nhân.
Nhưng mọi chuyện đều có thể xảy ra bất ngờ.
Tiền Chột không lo lắng về thực lực của Tiền Tiểu Đa, ông chỉ lo cô còn nhỏ tuổi, trong công việc lỡ gặp phải sự cố bất ngờ, dễ bị nóng đầu, hành động bốc đồng.
Nghe lời dặn của Tiền Chột, Tiền Tiểu Đa gật đầu "Ông ơi, ông yên tâm, con biết cả rồi mà."
Dặn dò xong, thời gian cũng đã đến. Dù trong lòng không nỡ nhưng lúc này Tiền Chột cũng không thể không đi.
Lúc sắp đi, Tiền Chột dúi mạnh một xấp bùa vào tay Tiền Tiểu Đa.
Tiền Tiểu Đa mắt hoe đỏ nhìn theo bóng Tiền Chột rời đi, mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng ông nữa, cô mới sụt sịt mũi, rút một lá bùa từ trong túi ra.
Lá bùa kẹp giữa những ngón tay cháy lên và bóng dáng Tiền Tiểu Đa cũng biến mất tại chỗ.
Cảm giác chóng mặt lại ập đến nhưng vì đã có kinh nghiệm từ lần trước, Tiền Tiểu Đa vừa đốt bùa là nhắm ngay mắt lại. Cô định bụng đợi cảm giác chóng mặt qua đi rồi mới mở mắt ra.
Nào ngờ mắt vừa mở ra, đập vào mắt lại là một khoảng tối đen như mực, cùng với cơn gió lạnh buốt thổi vào người. Cô đứng đó chớp chớp mắt mấy cái, còn chưa kịp hiểu rõ tình hình trước mắt rốt cuộc là thế nào thì đột nhiên cảm thấy một luồng gió mạnh ập tới từ bên phải
Tiền Tiểu Đa giật mình, theo phản xạ lách người né đi
Cô né thì né được rồi đấy nhưng đúng lúc đó, một tràng tiếng chó sủa inh ỏi vang lên.
“Gâu Gâu Gâu ”